[비즈한국] Một số nhà phê bình cho rằng bối cảnh thời đại của phim Hope rơi vào khoảng thập niên 1970 hoặc 1980. Tuy nhiên, đối với những người đam mê ô tô, có một manh mối rõ ràng, đó chính là chiếc xe ‘Stella’ – phương tiện xuất hiện trong nhiều cảnh quay nhất của bộ phim.
Stella được ra mắt vào năm 1982, nhưng mẫu xe xuất hiện trong phim là phiên bản APEX ra đời năm 1986, thuộc dòng xe sau khi đã được nâng cấp diện mạo (facelift). Hyundai đã ra mắt 'Sonata (thế hệ thứ nhất)' vào năm 1985 như một phiên bản cao cấp của Stella, với đặc điểm nổi bật là cụm đèn pha và lưới tản nhiệt được bọc crom hoàn toàn. Khi Stella cố gắng nâng cấp lên dòng cao cấp, phiên bản APEX thực tế đã sở hữu thiết kế gần như tương đồng với Sonata.
Vào thời điểm đó, tên mã phát triển của Sonata là ‘Y1 Sonata 1800’, và cũng có những lời bàn tán rằng Stella APEX chẳng khác nào một chiếc ‘Y1 Sonata 1500’. Hiện tại, ở làng Namchang, xã Bukpyeong, tỉnh Jeollanam, có một chiếc xe cảnh sát được sử dụng trong phim đang được trưng bày, trên huy hiệu vẫn còn ghi chữ ‘STELLAR’. Một câu chuyện bên lề thú vị là cái tên ‘Sonata’ khi mới ra mắt sau này đã phải đổi thành ‘Sônata’ (trong tiếng Hàn) để tránh bị chế giễu là “chiếc xe chở tiếng thở dài” (do cách phát âm gần giống nhau).

Dù Stella ngừng sản xuất từ năm 1992, nhưng các xe taxi sử dụng nhiên liệu LPG vẫn được bán cho đến năm 1997, và sau khi ngừng sản xuất, xe vẫn được dùng làm xe công vụ, vì vậy dù thế nào đi nữa, bộ phim cũng lấy bối cảnh từ sau năm 1986. Cảm giác mà bộ phim mang lại có thể được coi là những năm 70, nhưng thực tế nó hiện đại hơn thế. Nếu là một người đam mê quân sự, bạn có thể suy luận ra năm dựa trên khẩu súng M16 được cấp cho đồn cảnh sát.
Dù là một chiếc xe cũ, hình ảnh chiếc Stella trong phim lại giống hệt một chiếc xe thể thao dẫn động cầu sau hiện đại. Bạn có thể tự hỏi ‘Stella mà làm được thế ư?’, nhưng điều đó hoàn toàn khả thi. Vì Stella là xe dẫn động cầu sau nên việc thực hiện drift và ‘xoay xe kiểu J-turn’ là hoàn toàn có thể. Stella là mẫu xe cuối cùng của Hyundai trước khi hãng chuyển sang sản xuất tất cả các dòng xe bằng hệ dẫn động cầu trước, bắt đầu từ mẫu ‘Excel’. Khi đó, Hyundai còn tự hào coi dẫn động cầu trước là một công nghệ mang tính cách mạng. Hiện nay, tất cả các mẫu xe du lịch chạy bằng động cơ đốt trong mang thương hiệu ‘Hyundai’ đều là dẫn động cầu trước. Hệ dẫn động cầu sau giờ đây đã trở thành biểu tượng của những dòng xe cao cấp, chỉ xuất hiện trên thương hiệu ‘Genesis’.
J-turn là kỹ thuật quay đầu xe chỉ với 1 làn đường ngược chiều. Thông thường, quay đầu xe cần 2~3 làn đường, nhưng J-turn lại tận dụng việc trượt bánh sau để thay đổi hướng xe chỉ trong 1 làn duy nhất. Nếu xem trên YouTube, ngay cả những tay đua biểu diễn J-turn cũng khó lòng thực hiện trong một lần thử, vì công suất và độ trượt của mỗi chiếc xe là khác nhau. Để thực hiện được J-turn, bánh sau phải có lực đẩy mạnh, nên kỹ thuật này thường được thực hiện với các dòng xe ‘M’ của BMW. Trọng lượng không tải của Stella là 1000kg, nên nếu động cơ 1.5 lít vẫn trong tình trạng tốt thì những cú xoay xở nhẹ nhàng không phải là điều không thể.
Trong phim, khi ‘quái vật’ thay đổi hướng để chạy trốn, xe cảnh sát cũng phải đổi hướng, mà ở vùng quê thì đường sá không hề rộng rãi. Trong những bộ phim hành động độ khó cao như vậy, việc cứ lùi rồi tiến liên tục để xoay xe sẽ làm mất nhịp phim. Phải đổi hướng bằng cú J-turn dứt khoát thì dòng chảy của phim mới không bị ngắt quãng.
Một điểm ấn tượng nữa là nữ diễn viên Jung Ho-yeon, người cầm lái chiếc xe này. Thông thường, khi quay các cảnh ô tô, người ta thường dùng xe kéo (carrier). Làm như vậy dễ gây cảm giác 'không thật' và làm mất hứng thú của người xem. Vì thế, camera được đặt ở góc hơi cao so với xe để thấy rõ diễn viên đang lái và cả bánh sau đang chạm đất, rồi thực hiện cú drift một cách dứt khoát. Nữ diễn viên đã tự mình thực hiện kỹ thuật drift ở mức độ của một tay đua. Có thể ở những cảnh không thấy mặt người lái thì đã có tay đua chuyên nghiệp thay thế, nhưng việc diễn viên có dùng người đóng thế hay không trong những cảnh quay quan trọng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tính chân thực của phim.
Chỉ cần nhìn vào các cảnh quay ô tô cũng đủ thấy bộ phim này tỉ mỉ đến mức ám ảnh với từng chi tiết, và sự chỉ đạo nghệ thuật chặt chẽ cũng được thể hiện rõ ở các ‘thiết bị cơ khí’ như súng đạn. Không giống như phim Rambo, nơi đạn dược bay ra vô tận, ở đây nhân vật liên tục phải thay băng đạn, và khi hết đạn dự phòng thì họ bỏ súng. Không chỉ súng, hình ảnh các nhân vật gắng sức bảo vệ những chiếc túi nặng nề chứa băng đạn xuất hiện xuyên suốt bộ phim. Trong cảnh cuối, bốn nhân vật bỏ xe lại và phải chia nhau xách những chiếc túi nặng cùng với súng, bởi vì một khẩu súng hết đạn thì không còn là vũ khí nữa. Trong các cảnh hành động, diễn viên còn tỉ mỉ thực hiện thao tác kéo khóa nòng sau mỗi lần thay băng đạn. Bất kỳ người đàn ông nào từng đi lính chắc chắn sẽ công nhận chi tiết này.
Tôi đã xem bộ phim tại phòng chiếu ‘Dolby Atmos’ và ngay cả âm thanh tiếng súng cũng không thể chê vào đâu được. Những cảnh hành động dùng súng mà chỉ tập trung làm cho âm thanh to lên thì không hề hay. Ở đây, cảm giác uy lực của tiếng súng rất chân thực. Trong 1 giờ đầu tiên, đây là bộ phim để bạn tận hưởng những pha hành động mà không cần phải suy nghĩ nhiều. Dù nửa sau của phim có thể gây ra những luồng ý kiến trái chiều, nhưng chỉ riêng sự dàn dựng tỉ mỉ về xe cộ và vũ khí trong phần đầu thôi cũng đủ khiến adrenaline của người xem bùng nổ rồi.