[비즈한국] Thật bất ngờ khi biết rằng ngay tại Hàn Quốc cũng tồn tại một miệng núi lửa khổng lồ do thiên thạch gây ra. Thậm chí, nó còn được đánh giá là một trong những miệng hố va chạm thiên thạch trẻ tuổi lớn nhất châu Á từng được xác nhận chính thức. Đó chính là lưu vực Jeokjung-Chogye, hay còn gọi là miệng hố va chạm thiên thạch Hapcheon, được phát hiện tại tỉnh Gyeongsangnam-do.
Ngày nay, nơi đây trông không giống hiện trường của một thảm họa vũ trụ kinh hoàng. Thay vì là một địa điểm nơi thiên thạch từ bầu trời rơi xuống, đào sâu vào lòng đất, nghiền nát đá, đốt cháy rừng và làm rung chuyển vạn vật bằng sóng xung kích, nó lại trông giống như một lưu vực bình yên được bao quanh bởi núi non. Trong đó có những cánh đồng lúa, những ngôi làng và cuộc sống thường nhật của con người. Suốt một thời gian dài, cư dân ở đây thậm chí còn không biết rằng mình đang sống bên trong một miệng hố va chạm thiên thạch khổng lồ. Họ chỉ đơn giản nghĩ đó là một lưu vực có hình dạng độc đáo được bao quanh bởi những ngọn núi.

Tuy nhiên, khi các nhà địa chất học tiến hành khảo sát khu vực này, những sự thật kinh ngạc đã được hé lộ. Bên dưới những cánh đồng lúa và ngôi làng trông có vẻ bình thường ấy, ẩn giấu dấu vết của một khối đá vũ trụ khổng lồ đã rơi xuống bán đảo Triều Tiên khoảng 42.000 năm trước. Theo nghiên cứu, sự kiện va chạm Hapcheon được ước tính xảy ra cách đây khoảng 42.300 năm (với sai số khoảng 1.000 năm) thông qua phương pháp định tuổi bằng carbon phóng xạ từ các mảnh than nằm trong đá dăm va chạm. Miệng hố nằm tại lưu vực Jeokjung-Chogye, bao quanh bởi các vùng núi cao từ 200 đến 700 mét. Có thể nói, đây là một địa hình trông giống như một cái bát khổng lồ.
Việc nơi này không chỉ là một lưu vực thông thường mà là một miệng hố va chạm thiên thạch đã được xác nhận thông qua các cấu trúc biến dạng do va chạm. Điển hình nhất chính là "nón va chạm" (shatter cone). Nón va chạm không dễ dàng được hình thành bởi các quá trình địa chất thông thường. Chúng được tạo ra khi áp suất và sóng xung kích cực lớn xuyên qua đá. Nói cách khác, đây chính là bằng chứng từ những khối đá cho thấy một vụ va chạm vô cùng mạnh mẽ đã thực sự xảy ra tại đây.

Thế nhưng, gần đây người ta còn phát hiện ra những điều kinh ngạc hơn bên trong miệng hố. Những bằng chứng quan trọng có thể giúp hiểu về nguồn gốc sự sống đã xuất hiện. Ngay tại trung tâm của miệng hố do thiên thạch khổng lồ tạo ra trên bán đảo Triều Tiên, các nhà khoa học đã tìm thấy dấu vết cho thấy môi trường nơi sự sống có thể nảy mầm trên Trái Đất sơ khai. Điều này không có nghĩa là sự sống đầu tiên của Trái Đất được sinh ra tại Hapcheon. Miệng hố Hapcheon là một cấu trúc địa chất trẻ, khoảng 42.000 năm tuổi, trong khi nguồn gốc sự sống trên Trái Đất là câu chuyện từ hàng tỷ năm trước. Tuy nhiên, đây là một phòng thí nghiệm tự nhiên cực kỳ quan trọng cho thấy cách thức môi trường có thể tạo điều kiện cho sự sống nảy mầm trên Trái Đất sơ khai thực sự hoạt động như thế nào.
Bằng chứng cốt lõi đó chính là stromatolite. Nói một cách đơn giản, stromatolite là những khối đá được tạo ra bởi vi sinh vật. Chính xác hơn, đó là những cấu trúc hữu cơ-trầm tích được xây dựng từng lớp một bởi các thảm vi sinh vật, chúng giữ lại các hạt trầm tích và thúc đẩy quá trình kết tủa khoáng chất. Các vi sinh vật tạo ra một lớp màng dính, sau đó các hạt khoáng nhỏ bám vào đó. Tiếp đến, vi sinh vật lại phát triển trên lớp đó, và khoáng chất lại tiếp tục tích tụ. Nếu quá trình này lặp đi lặp lại trong một thời gian dài, các lớp mỏng sẽ chồng lên nhau như những trang sách, tạo thành cấu trúc đá độc đáo. Đó chính là stromatolite.
Chúng ta đặc biệt chú ý đến stromatolite vì đây là một trong những dấu vết vật lý cổ xưa nhất của sự sống trên Trái Đất. Các stromatolite lâu đời nhất trên Trái Đất có niên đại lên tới khoảng 3,5 tỷ năm. Stromatolite là hồ sơ hóa thạch quan trọng cho thấy cách vi sinh vật sống và tương tác với môi trường xung quanh trên Trái Đất sơ khai. Đó là dấu vết cho thấy vi sinh vật không chỉ đơn thuần trôi nổi trong nước mà còn trực tiếp can thiệp vào quá trình vận chuyển trầm tích, dòng chảy của nước và quá trình kết tủa khoáng chất để tạo nên các cấu trúc địa chất.
Nhóm nghiên cứu đã phát hiện ra stromatolite ở rìa phía tây bắc của miệng hố Hapcheon, nơi từng là bờ hồ trong quá khứ. Tại điểm phát hiện đầu tiên, họ đã tìm thấy hơn 20 stromatolite và các mảnh vỡ trong diện tích nhỏ hơn 1 mét vuông. Kích thước của chúng dao động khoảng 5 đến 20 cm, và hình dạng cũng rất đa dạng như dạng tấm, dạng vòm, dạng cột. Khi cắt thành các lát mỏng và quan sát dưới kính hiển vi, có thể thấy những lớp mỏng lượn sóng và nhăn nheo, với độ dày khoảng 10 đến 100 micromet. Tại một điểm khác là Misagol, các stromatolite kích thước khoảng 10 cm cũng được tìm thấy.
Hãy tưởng tượng khung cảnh này như sau: Khoảng 42.000 năm trước, một thiên thạch khổng lồ từ bầu trời phía nam bán đảo Triều Tiên lao xuống. Khoảnh khắc va chạm với mặt đất, một nguồn năng lượng khủng khiếp được giải phóng. Đá bị nghiền nát, một phần bị nóng chảy, mặt đất lõm xuống. Những cánh rừng và thảm thực vật xung quanh bị thiêu rụi, để lại dấu vết là những mảnh than. Vết sẹo khổng lồ đó chính là miệng hố Hapcheon.
Tuy nhiên, câu chuyện không kết thúc ở sự hủy diệt. Thời gian trôi qua, nước bắt đầu tích tụ trong miệng hố. Mưa rơi, nước ngầm thấm qua, và một hồ nước đã được hình thành bên trong lưu vực. Nhưng đây không phải là một hồ nước bình thường. Nó chứa đựng một môi trường thủy nhiệt được tạo ra bởi những khối đá bị nung nóng do va chạm, lớp vỏ Trái Đất bị nứt vỡ do xung lực, và dòng nước lưu thông dọc theo các vết nứt đó. Có thể nói, miệng hố Hapcheon chính là một phòng thí nghiệm hồ nước nóng do thiên thạch tạo ra.
Từ bên dưới, nhiệt lượng bốc lên, nước phản ứng với đá và hòa tan các khoáng chất. Nước giàu canxi và cacbonat được hình thành, và các thảm vi sinh vật bắt đầu phát triển ở ven hồ. Vi sinh vật giữ lại trầm tích và thúc đẩy quá trình kết tủa khoáng chất. Theo thời gian, những ghi chép bằng đá mang tên stromatolite đã được để lại.

Bài báo báo cáo rằng tại một điểm khoan trong miệng hố Hapcheon, các lớp trầm tích hồ dày khoảng 65 mét đã được xác định. Điều này gợi ý rằng tâm trầm tích của hồ cổ đại được hình thành sau vụ va chạm nằm ở phía đông bắc của trung tâm miệng hố. Ngoài ra, trong các lớp trầm tích hồ ban đầu, các nguyên tố như canxi, stronti, lưu huỳnh có hàm lượng tập trung rất rõ rệt. Đặc biệt, trong khoảng độ sâu từ 72 đến 50 mét, tín hiệu canxi xuất hiện rất cao ở mức 200.000 cps, sau đó giảm đột ngột xuống dưới 10.000 cps ở các giai đoạn sau. Nhóm nghiên cứu giải thích rằng sự thay đổi này liên quan đến môi trường nơi canxit, tức canxi cacbonat, được kết tủa trực tiếp bên trong hồ.
Điều này rất quan trọng đối với sự hình thành stromatolite. Stromatolite không phải là cấu trúc hình thành do bùn đất ngẫu nhiên kết tụ lại. Nó cần có thảm vi sinh vật, và cần có điều kiện hóa học để khoáng chất kết tủa trên thảm vi sinh vật đó. Đặc biệt, để cacbonat kết tủa, nước cần phải đủ ion canxi và ion cacbonat. Nhóm nghiên cứu đã đề xuất khả năng nước đáy hồ và nước lỗ rỗng trầm tích của hồ ban đầu trong miệng hố Hapcheon đã bị quá bão hòa với ion canxi và cacbonat. Trên thực tế, hàm lượng canxit trong các lớp trầm tích hồ cơ bản cao từ 8 đến 10%, và tại các điểm khoan vùng phụ cận, con số này lên tới 12%. Nói cách khác, hồ trong miệng hố Hapcheon là một sân khấu hóa học vô cùng thuận lợi để vi sinh vật tạo ra đá.
Tuy nhiên, ở đây có một vấn đề quan trọng. Chúng ta cần phân biệt xem liệu cấu trúc này có thực sự là kết quả của hoạt động sinh học hay chỉ là một cấu trúc vô cơ trông tình cờ giống như sự sống. Khi nghiên cứu dấu vết sự sống trên Trái Đất sơ khai, vấn đề tương tự luôn xảy ra. Việc tìm thấy một cấu trúc trông giống sự sống trong đá cổ không có nghĩa là ngay lập tức có thể kết luận đó là sự sống. Bởi vì các quá trình địa chất đôi khi cũng có thể tạo ra các hoa văn trông giống như sự sống. Vì vậy, các nhà nghiên cứu không chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài. Họ kiểm tra tất cả cấu trúc vi mô, thành phần khoáng vật, sự phân bố chất hữu cơ và sự phân bố nguyên tố.
Nhóm nghiên cứu Hapcheon đã sử dụng phép đo quang phổ Raman và phân tích vi dò điện tử (EPMA). Kết quả cho thấy các lớp giàu chất hữu cơ, lớp giàu thạch anh và lớp giàu canxit được phân biệt rõ trong stromatolite. Trong phổ Raman, tín hiệu của canxit, thạch anh và vật chất chứa carbon đã được xác nhận. Đặc biệt, lớp giàu chất hữu cơ tập trung các khoáng chất mảnh vụn như thạch anh, và các hạt này nằm ở những vị trí vượt quá góc nghỉ thông thường. Nhóm nghiên cứu giải thích rằng điều này hỗ trợ quá trình "bẫy và liên kết" (trapping and binding), tức quá trình thảm vi sinh vật giữ và buộc chặt các hạt trầm tích.
Đây chính là điểm mấu chốt. Thảm vi sinh vật giống như một chiếc bẫy sinh học dính đặt dưới đáy. Khi nước chảy mang theo các hạt nhỏ, thảm vi sinh vật sẽ giữ lấy những hạt đó. Khi hạt tích tụ, vi sinh vật lại tiếp tục phát triển bên trên. Nếu quá trình này lặp lại, các lớp hữu cơ và lớp khoáng chất sẽ chồng lên nhau luân phiên. Vì vậy, stromatolite không chỉ là những hòn đá đơn thuần mà là một hồ sơ phức hợp được tạo thành từ hoạt động sống, quá trình trầm tích vật lý và sự kết tủa hóa học.
Câu hỏi tiếp theo là thời gian. Các stromatolite này đã phát triển khi nào? Nhóm nghiên cứu đã đo tuổi carbon phóng xạ của thành phần hữu cơ trong stromatolite. Tuy nhiên, kết quả không hề đơn giản. Nó không cho ra kết quả gọn gàng kiểu bên trong già, bên ngoài trẻ. Ở một số nơi, hiện tượng nghịch đảo độ tuổi xuất hiện, nơi độ tuổi già đi rồi lại trẻ lại khi đi ra phía ngoài.
Ví dụ, phần trong cùng của mẫu 20STR03 được đo là 23.390 năm trước, sau đó tăng lên 28.320 năm trước khi đi ra ngoài, và lại trẻ lại thành 14.660 năm trước ở phía rìa. Nhóm nghiên cứu cho biết không nên giải thích các giá trị này đơn giản là tuổi tăng trưởng tuyệt đối. Bởi vì trong môi trường miệng hố, carbon cũ có thể liên tục đi vào hồ.
Khi vụ va chạm thiên thạch xảy ra, các vật chất bề mặt cũ, than, mảnh thực vật, hữu cơ đất, đá dăm va chạm, trầm tích sườn dốc đều bị trộn lẫn. Sau đó, khi mưa xuống, nước chảy và sườn dốc sụp đổ, chất hữu cơ cũ sẽ theo vào hồ. Khi đó, carbon cũ hơn có thể lẫn vào thảm vi sinh vật đang phát triển mới. Mặc dù vậy, mẫu vật này được giải thích là đã phát triển trong khoảng thời gian từ 23.390 đến 14.660 năm trước. Trong phần giải thích hình ảnh của bài báo, nó được tóm tắt là từ khoảng 24.300 đến 14.600 năm trước.
Bây giờ toàn cảnh đã lộ diện. Ban đầu là một vụ va chạm. Vụ va chạm đó đã nghiền nát mặt đất, làm nóng đá và tạo ra các khe nứt dưới lòng đất. Tiếp theo, một hồ nước hình thành trong miệng hố. Đá nóng và nước phản ứng với nhau khiến hệ thống thủy nhiệt hoạt động. Hồ trở nên giàu canxi và cacbonat, tạo ra môi trường có độ pH và độ mặn cao. Ở ven hồ đó, thảm vi sinh vật đã phát triển. Vi sinh vật giữ lại trầm tích, thúc đẩy kết tủa cacbonat và tạo ra stromatolite. Và trong hòn đá đó, dấu vân tay osmi của thiên thạch và dấu vân tay europi của hoạt động thủy nhiệt cùng lưu lại.
Đây chính là thông điệp quan trọng nhất của phát hiện lần này. Miệng hố va chạm thiên thạch không chỉ là dấu vết của cái chết. Sau va chạm, trong một khoảng thời gian nhất định, nó có thể trở thành một môi trường sống độc đáo nơi sự sống phát triển mạnh mẽ. Bài báo gợi ý rằng hoạt động thủy nhiệt tại miệng hố Hapcheon có khả năng đã kéo dài ít nhất khoảng 27.000 năm sau va chạm. Tiêu chuẩn là khoảng thời gian từ 42.300 năm trước (thời điểm va chạm) và 14.660 năm trước (tuổi nhỏ nhất của stromatolite). Nói cách khác, môi trường nóng do va chạm tạo ra không phải là tia lửa trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mà có thể là một hệ thống sưởi địa chất kéo dài suốt hàng chục nghìn năm.

Chính từ đây, câu chuyện về nguồn gốc sự sống bắt đầu. Từ lâu, chúng ta đã kết nối nguồn gốc sự sống với các miệng phun thủy nhiệt dưới đáy biển sâu. Giả thuyết cho rằng nước nóng phun trào dưới biển sâu, các phản ứng hóa học phức tạp xảy ra trong môi trường giàu khoáng chất, và sự sống đầu tiên hoặc tiền thân sự sống đã sinh ra từ đó. Giả thuyết này vẫn rất mạnh mẽ. Tuy nhiên, dưới biển sâu cũng có những khó khăn. Sự sống cần nước, nhưng quá nhiều nước lại có thể bất lợi cho sự hình thành các phân tử hữu cơ phức tạp. Để các phân tử kết nối lại với nhau tạo thành chuỗi dài, đôi khi cần phải cô đặc. Quá trình luân phiên ướt rồi khô, khô rồi lại ướt có thể có lợi cho việc tập hợp các phân tử lại gần nhau và thúc đẩy sự kết hợp.
Hồ trong miệng hố trên đất liền có thể cung cấp chính môi trường này. Khi mưa, nước đầy; khi khô hạn, ven hồ cạn. Nước nóng cung cấp khoáng chất. Ở ven hồ, ánh sáng chiếu vào, và trong vùng nước nông, thảm vi sinh vật dễ dàng phát triển. Từ các bức tường miệng hố, trầm tích, thành phần kim loại và chất hữu cơ cũ liên tục chảy vào. Có thể nói, miệng hố vừa là chiếc đĩa do sự hủy diệt tạo ra, vừa là lồng ấp được địa chất làm nóng, và là phòng thí nghiệm hành tinh nhỏ nơi các phản ứng hóa học lặp đi lặp lại.
Bài báo tóm tắt rằng kết quả tại miệng hố Hapcheon cho thấy hoạt động thủy nhiệt do va chạm thiên thạch trên Trái Đất sơ khai có thể thúc đẩy sự phát triển của stromatolite trong miệng hố. Ngoài ra, vì các vụ va chạm tiểu hành tinh trên Trái Đất sơ khai xảy ra thường xuyên hơn nhiều, bài báo đề xuất cần xem xét khả năng sự phát triển mạnh mẽ của stromatolite trong các miệng hố như vậy có thể đóng vai trò như những ốc đảo oxy cục bộ.
Ốc đảo oxy được nhắc đến ở đây rất quan trọng. Ngày nay chúng ta sống trong một thế giới giàu oxy, nhưng Trái Đất sơ khai thì không. Sự kiện Đại oxy hóa, nơi oxy trong khí quyển tăng mạnh, đã xảy ra khoảng 2,4 tỷ năm trước. Trước đó, khả năng vi sinh vật quang hợp tạo ra oxy cục bộ là có thể xảy ra. Tuy nhiên, lượng oxy đó không thay đổi toàn bộ Trái Đất ngay lập tức. Có thể trước đó đã có những ốc đảo nhỏ. Oxy có thể đã được tạo ra từng chút một trong môi trường cục bộ nơi các hồ nông, thảm vi sinh vật và stromatolite phát triển. Những túi oxy nhỏ này có thể đã tích tụ, lặp lại và mở rộng trong một thời gian dài, cuối cùng chuẩn bị cho sự thay đổi toàn bộ môi trường Trái Đất.
Tuy nhiên, có một điểm cần làm rõ tại đây. Stromatolite của miệng hố Hapcheon không phải là sự sống từ 3,5 tỷ năm trước của Trái Đất sơ khai. Điều đó không có nghĩa là sự sống đầu tiên của Trái Đất đã sinh ra trực tiếp tại Hapcheon. Bài báo cũng xử lý điểm này một cách thận trọng. Stromatolite Hapcheon không phải là bằng chứng trực tiếp cho sự tiến hóa của quá trình quang hợp tạo oxy hay sự kiện Đại oxy hóa. Đặc biệt, dữ liệu phấn hoa học của hồ cổ Hapcheon cho thấy tảo lục chiếm ưu thế, và sự tiến hóa của tảo lục xảy ra sau sự kiện Đại oxy hóa rất lâu. Do đó, nếu nói rằng sự sống đầu tiên của Trái Đất được tìm thấy ở Hapcheon thì đó là sự phóng đại.
Chính xác mà nói là thế này: Miệng hố Hapcheon là một phòng thí nghiệm tự nhiên cho thấy trong môi trường Trái Đất trẻ, hệ thống hồ-thủy nhiệt được tạo ra sau va chạm thực sự có thể làm phát triển các cấu trúc vi sinh vật như stromatolite. Chúng ta hiện nay không thấy sự khởi đầu của sự sống tại Hapcheon. Nhưng chúng ta đã thấy cách thức hoạt động của môi trường nơi sự sống có thể bắt đầu. Sự khác biệt này rất quan trọng.
Phát hiện này cũng rất thú vị về mặt thiên văn học. Vì miệng hố va chạm thiên thạch không chỉ có trên Trái Đất. Trên Mặt Trăng, Sao Hỏa, Sao Thủy, và nhiều thiên thể khác trong hệ Mặt Trời bao gồm các mặt trăng băng như Europa hay Enceladus cũng có miệng hố va chạm. Đặc biệt, Sao Hỏa là hành tinh mà trong quá khứ có nước, và hiện nay khả năng có băng và nước muối dưới lòng đất vẫn đang được thảo luận. Nếu một miệng hố nào đó trên Sao Hỏa trong quá khứ từng chứa nước, tạo ra hệ thống thủy nhiệt do va chạm, và có các cấu trúc tương tự như thảm vi sinh vật bên trong, thì dấu vết đó có thể vẫn còn nằm trong đá trầm tích đến tận ngày nay.
Điều này có thể thay đổi chiến lược tìm kiếm sự sống ngoài Trái Đất. Khi tìm kiếm sự sống, chúng ta thường tìm nước trước. Đó là cách tiếp cận đúng. Nhưng giờ đây chúng ta cần hỏi cụ thể hơn. Lượng nước đó tồn tại bao lâu? Lượng nước đó phản ứng với loại đá nào? Ở đó có nguồn nhiệt không? Khoáng chất có được cung cấp không? Có các rìa nông, sự luân phiên ướt và khô, bề mặt nơi thảm vi sinh vật có thể phát triển không? Miệng hố có thể cung cấp những điều kiện này cùng một lúc.
Thiên thạch có thể phá hủy sự sống. Nhưng đồng thời, thiên thạch cũng có thể phá vỡ lớp vỏ Trái Đất, cung cấp nhiệt, tạo ra dòng nước, hòa tan khoáng chất, tạo ra hồ nước và tạo ra khe hở để một hệ sinh thái mới bắt đầu. Lịch sử của sự sống có lẽ không chỉ bắt đầu từ những nơi bình yên. Ngược lại, nó có thể đã bắt đầu từ những nơi bị phá vỡ, bị nung nóng, bị trộn lẫn và bị tổn thương, nơi một nền hóa học mới khởi nguồn. Sự sống của Trái Đất có khả năng không được sinh ra trong một nhà kính ổn định hoàn hảo mà từ ranh giới của va chạm và núi lửa, sấm sét và tia cực tím, khô hạn và ngập lụt, độc tính và năng lượng.
Theo nghĩa đó, miệng hố Hapcheon cho thấy một nghịch lý đẹp đẽ. Hòn đá rơi từ trên trời xuống từng phá hủy mặt đất. Sự va chạm đó nghiền nát núi và đá, thiêu rụi thực vật và để lại một lưu vực sâu. Nhưng theo thời gian, nước đã tích tụ trên vết sẹo đó. Đá nóng làm ấm nước, nước chở khoáng chất đi, và vi sinh vật tạo ra một lớp màng mỏng bên trên. Lớp màng đó lại giữ lấy trầm tích, các lớp được chồng lên từng lớp một, và cuối cùng dấu vết của sự sống đã trở thành đá.
Nhiều khi thật đáng tiếc vì các hiện trường thú vị về mặt khoa học thường chỉ có thể thấy ở nước ngoài. Giống như miệng hố Chicxulub ở Mexico – hiện trường tuyệt chủng của khủng long, miệng hố Meteor ở Arizona, Mỹ hay các địa điểm hóa thạch stromatolite ở Úc, các hiện trường khoa học lớn và quan trọng luôn mang lại cảm giác như ở rất xa. Nhưng thực tế, ngay giữa bán đảo Triều Tiên, đất nước chúng ta cũng có những hiện trường như vậy. Có hẳn một miệng hố khổng lồ do thiên thạch rơi xuống để lại, và bên trong đó vẫn còn lưu giữ dấu vết của hồ nước và môi trường thủy nhiệt được tạo ra sau va chạm. Hơn nữa, ngay cả hóa thạch stromatolite cho thấy cách sự sống có thể nảy mầm trên Trái Đất sơ khai cũng đã được tìm thấy. Địa điểm tuyệt vời nhất, thú vị về cả mặt thiên văn, địa chất và sinh học, lại chính là ở Hapcheon, đất nước chúng ta.
Vì vậy, tảng đá phân lớp nhỏ bé được tìm thấy dưới cánh đồng lúa ở Hapcheon này đặt ra cho chúng ta một câu hỏi rất lớn. Sự sống đã bắt đầu trong một thế giới bình yên? Hay bắt đầu từ bên trong những vết sẹo do va chạm bạo lực của vũ trụ để lại, nơi nước, nhiệt và khoáng chất gặp nhau? Chúng ta vẫn chưa biết câu trả lời. Nhưng ít nhất bây giờ chúng ta biết một điều: Miệng hố va chạm thiên thạch không chỉ là dấu vết của cái chết. Đôi khi, đó lại là chiếc bát nơi sự sống nảy mầm trở lại.
Kỳ nghỉ hè này, đi du lịch khoa học đến Hapcheon cũng là một ý tưởng tuyệt vời. Một chuyến đi để trực tiếp hình dung về vết sẹo khổng lồ của vũ trụ ẩn giữa những cánh đồng và ngôi làng, cũng như dấu vết của sự sống đã lớn lên từ bên trong vết sẹo đó. Có lẽ, chúng ta có thể gặp được câu trả lời về việc hòn đá rơi từ trên trời xuống đã kể câu chuyện về sự sống trên Trái Đất như thế nào ngay tại nơi gần nhất.
Tham khảo