[비즈한국] Sau khi kết thúc 2 tuần cách ly, tôi bước lên taxi với tâm trạng đầy háo hức. Tôi dán mắt ra ngoài cửa sổ, ánh nhìn sáng rực.
‘Woa, xe máy nhiều thật đấy!’
Giống như bất kỳ ai lần đầu ghé thăm thành phố này, điều đầu tiên khiến tôi choáng ngợp chính là dòng thác xe máy lấp đầy những con đường. Dù không nhiều như xe máy nhưng có một thứ khác cũng đập vào mắt tôi rất nhiều, đó chính là những tấm biển hiệu tiếng Hàn đầy quen thuộc. GS25, Lotteria, Tous Les Jours, Paris Baguette….



‘Có phải mình đang ở trong một khu phố Hàn Quốc tại Việt Nam không nhỉ?’
Tôi thậm chí đã nghĩ như vậy. Tôi không hề mong đợi một khung cảnh như thế này…. Một cảm giác thất vọng tràn trề ập đến. Bởi lẽ, nó quá khác biệt so với những gì tôi tưởng tượng trước khi đến đây. Dù đã ở Việt Nam gần 3 tháng, thế nhưng chiếc áo dài (trang phục truyền thống Việt Nam) duy nhất tôi nhìn thấy chỉ là bộ đồng phục của nhân viên nữ tại một nhà hàng Việt Nam cao cấp. Thậm chí, tôi chưa từng thấy một chiếc xích lô (phương tiện giao thông truyền thống của Việt Nam) nào cả. Thay vào đó, mỗi ngày tôi đều bắt gặp hàng chục tài xế Baemin mặc áo khoác và đội mũ bảo hiểm màu xanh bạc hà lướt đi trên phố.
Ban đầu, tôi khá khó chịu trước làn sóng thương hiệu Hàn Quốc đã phá vỡ ảo tưởng của tôi về Việt Nam. Thế nhưng, suy nghĩ của tôi dần thay đổi.
Việc tôi đến TP.HCM không phải là quyết định tự nguyện. Một ngày nọ, vợ tôi đột ngột nhận lệnh cử đi công tác nên cả nhà phải đi gấp. Giống như một vận động viên bóng chày chuyên nghiệp bất ngờ bị chuyển nhượng và phải sang đội khác chỉ sau một đêm vậy. Mỗi khi nghe tin về các vụ chuyển nhượng, tôi vẫn thường nghĩ:
‘Cầu thủ đó bị đẩy sang đội khác mà không hề có sự đồng ý của bản thân chỉ sau một đêm, chắc hẳn là sét đánh ngang tai lắm nhỉ?’
Nhưng nếu ở đội bóng mới, họ gặp lại những đồng nghiệp, huấn luyện viên thân thiết như bạn bè hay tiền bối, hậu bối thời trung học thì sẽ ra sao? Chẳng phải lòng sẽ thấy thoải mái hơn nhiều sao?

Thời gian trôi qua, các thương hiệu Hàn Quốc mà tôi bắt gặp trên mảnh đất TP.HCM đã trở thành sự hiện diện như vậy. Giữa cơn lũ những tấm biển hiệu tiếng Việt mà tôi chẳng hiểu nghĩa là gì, khi đang đi bộ trên đường mà vô tình bắt gặp một cửa hàng tiện lợi hay quán cà phê Hàn Quốc quen thuộc, tôi lại cảm thấy an tâm: ‘À, hóa ra mình không phải bị bỏ lại giữa sa mạc hoang vắng’. Những thương hiệu quen thuộc trong đời sống thực chính là ốc đảo của tôi.
Cách đây không lâu, ‘đạn dược’ mang từ Hàn Quốc sang đã cạn sạch. Tôi đã dùng hết số đô la Mỹ dự phòng làm chi phí sinh hoạt. Tình thế bắt buộc tôi phải mở tài khoản tại địa phương để nhận chuyển tiền từ nước ngoài thì mới có tiền tiêu vặt. Việc mở tài khoản tại một ngân hàng Việt Nam, nơi mà ngôn ngữ không thông thạo, khiến tôi có chút áp lực. Thế nhưng, nếu đến Quận 1 (khu trung tâm của TP.HCM), việc mở tài khoản lại trở nên dễ dàng.
Đó là vì các chi nhánh tại Việt Nam của các ngân hàng trong nước như Ngân hàng Shinhan, Ngân hàng Woori, Ngân hàng Kookmin, Ngân hàng Công nghiệp024110... đều tập trung ở đây. Có lẽ nếu đến khu người Hàn ở Phú Mỹ Hưng thì việc này còn dễ hơn nữa. Thậm chí, nhân viên làm việc tại đây đều rất thông thạo tiếng Hàn. Họ giải thích cặn kẽ bằng tiếng mẹ đẻ của chúng tôi về lãi suất, cách sử dụng ứng dụng… khiến tôi không khỏi mỉm cười hài lòng.
Nếu là sinh nhật của gia đình hay người quen, chỉ cần mở Google Maps và tìm kiếm Paris Baguette hoặc Tous Les Jours là có thể dễ dàng mua bánh kem. Khi con trai năn nỉ: “Bố ơi, tối nay con muốn ăn gà rán”, tôi chỉ cần mở ứng dụng ‘Baemin’ và đặt Goobne Chicken, chẳng mấy chốc đồ ăn sẽ được giao đến tận cửa. Khi đã quá chán ngấy với phở và bánh mì ăn hàng ngày, bỗng chốc nhớ tới ‘hương vị quê nhà’, tôi chỉ cần ghé GS25 trước cửa nhà mua hộp cơm chiên kim chi hoặc tteokbokki là mọi chuyện được giải quyết gọn gàng.

Nếu bạn nghĩ rằng các doanh nghiệp Hàn Quốc thâm nhập vào Việt Nam chỉ để phục vụ người Hàn thì bạn nhầm rồi. Mục tiêu của những công ty này tất nhiên là người bản địa. Và thực tế, họ đã thâm nhập sâu vào đời sống của người dân địa phương.
Trước nhà tôi có một trường trung học, và tiệm GS25 nằm cạnh đó lúc nào cũng chật kín học sinh địa phương. Điểm khác biệt so với cửa hàng tiện lợi ở Hàn Quốc là nơi đây có số lượng bàn ghế cực kỳ lớn. Cả bên trong và bên ngoài đều có không gian đủ cho khoảng 20 người ngồi. Các bàn đều bị các bạn trẻ chiếm lĩnh.
Có những nhóm vừa ăn cơm hộp vừa tán gẫu trong không gian vang vọng tiếng nhạc BTS, hay những học sinh vừa uống Pepsi in hình Blackpink vừa học bài. Văn hóa cửa hàng tiện lợi Hàn Quốc đã thâm nhập sâu vào cuộc sống thường nhật của giới trẻ TP.HCM đến mức này đây. Giống như việc phở Việt Nam đã định cư trong văn hóa ẩm thực của giới trẻ Hàn Quốc vậy.
Không chỉ cửa hàng tiện lợi, văn hóa Hàn Quốc đã thâm nhập vào đời sống người Việt theo nhiều cách. Vô số bạn trẻ tận hưởng những buổi hẹn hò tại các quán tteokbokki thời thượng phát MV K-pop hay các phòng xông hơi kiểu Hàn Quốc. Hiện nay, do Covid nên nhiều nơi đã tạm đóng cửa. Chuỗi rạp chiếu phim phổ biến nhất thành phố này không đâu khác chính là Lotte Cinema. Khi mở ứng dụng Netflix, mục ‘Top 10 nội dung tại Việt Nam hôm nay’ đang chứng kiến ‘Vincenzo’, ‘Đêm nơi thiên đường’, ‘Bạn trai tôi là hồ ly’, ‘Sisyphus: The Myth’ chiếm lĩnh các vị trí từ 1 đến 4.

Hơn hết, số lượng người trẻ học tiếng Hàn đang tăng lên nhanh chóng. Đầu năm nay, tiếng Hàn đã chính thức được chọn làm ngoại ngữ 2 trong chương trình giáo dục Việt Nam. Cách đây không lâu, tôi gọi taxi bằng Grab để đến trường mầm non của con trai, tôi đã rất ngạc nhiên khi tài xế chủ động bắt chuyện với tôi bằng tiếng Hàn.
Những phụ nữ Việt Nam thướt tha trong tà áo dài, những người bán hàng đội chiếc nón lá, những bác tài xế xích lô…. Khung cảnh TP.HCM mà tôi tưởng tượng ở Hàn Quốc chỉ là ảo tưởng và định kiến. Có lẽ vài chục năm trước thì đúng là có khung cảnh như vậy, nhưng đó không phải là diện mạo của TP.HCM năm 2021 đang tăng trưởng thần tốc từng ngày.
Ngày nào đó khi dịch bệnh qua đi, chắc hẳn sẽ có rất nhiều người tìm đến thành phố này? Tôi mong rằng lúc đó, các bạn sẽ không giống như tôi, không vì những ảo tưởng mà thất vọng trước khung cảnh nơi đây. Thay vào đó, hãy tích cực trải nghiệm diện mạo thực sự của một thành phố toàn cầu nơi vô số thương hiệu từ Hàn Quốc, Nhật Bản, Thái Lan… đang đan xen khắp mọi ngóc ngách. Bởi lẽ, hình ảnh này chính là diện mạo ‘thực chất’ của thành phố ngay lúc này và tại đây.
Kim Myeon-joong bước chân vào đời bằng nghề phóng viên báo chí, sau đó làm phóng viên tạp chí cho các tạp chí thời trang nam, tạp chí du lịch và gần đây nhất là Tổng biên tập tạp chí trên máy bay của Asiana Airlines. Từ đầu năm nay, anh đang lưu trú tại TP.HCM, Việt Nam – thành phố tăng trưởng nhanh nhất thế giới.