[비즈한국] Chắc mới chỉ được khoảng 30 giây kể từ khi tôi đặt xe máy. Một tài xế Grab đội mũ bảo hiểm và mặc áo khoác xanh lá cây đã dừng lại trước mặt tôi và hỏi.
“Are You Kim?” (Ông có phải là Kim không?)
Tôi gật đầu, anh ấy đưa cho tôi chiếc mũ bảo hiểm màu xanh lá. Như mọi khi, chiếc mũ của Grab vẫn khiến tôi cảm thấy đôi chút tự ti về kích cỡ đầu của mình.
‘Lại không đội vừa rồi.’
Tôi cố gắng hết sức để nhét cái đầu vào mũ rồi leo lên xe.


Ngay khi xe vừa lăn bánh, những giọt mưa bắt đầu rơi lất phất từ trên cao. Cơn mưa làm không khí oi bức của thành phố này trở nên dịu mát hơn đôi chút. Đón lấy luồng gió mát lành, tôi thầm nghĩ.
‘Vừa đi xe máy vừa dầm mưa cũng không tệ nhỉ?’
Khoảnh khắc lao đi giữa phố phường TP.HCM trong cơn mưa vừa phải ấy chính là khoảnh khắc dễ chịu thứ hai mà tôi có được kể từ khi đến đây (khoảnh khắc đầu tiên thì nếu có cơ hội tôi sẽ kể sau). Cảm giác khoan khoái đến mức tôi muốn nhắm mắt, dang rộng vòng tay tận hưởng sự tự do như nhân vật Jung Woo-sung trong bộ phim "Beat", nhưng vì sợ ngã xe nên tôi đành thôi.
Đi xe máy khiến tâm trạng tôi tốt lên. 80% lý do chính là nhờ những cơn gió. Trong khoảnh khắc làn gió cận nhiệt đới đặc trưng của TP.HCM làm dịu đi những giọt mồ hôi trên trán, mọi lo âu phiền muộn dường như đều tan biến.
Haruki Murakami cũng từng chia sẻ một suy nghĩ tương tự về gió. Trong tập tùy bút "Hãy nghĩ về gió", ông đã dẫn lại câu kết trong truyện ngắn "Hãy đóng cửa cuối cùng" của Truman Capote.
‘Hãy chỉ nghĩ về những điều hư không. Hãy nghĩ về gió.’
Murakami thú nhận rằng: ‘Mỗi khi có điều gì đó đau khổ hay buồn bã, tôi đều tự động nhớ đến câu nói ấy’.
Cách chủ động hơn cả việc "nghĩ về gió" để quên đi nỗi buồn chính là trực tiếp cảm nhận những cơn gió. Ở thành phố này, việc đó thật dễ dàng. Chỉ cần mở ứng dụng Grab và đặt một chuyến xe máy là xong.

Lúc đầu, tôi rất sợ khi ngồi xe máy. Nếu bạn nhìn thấy dòng xe máy ở TP.HCM lướt trên đường như đang làm xiếc, bạn sẽ hiểu phần nào tâm trạng của tôi.
Vợ tôi cũng ra lệnh cấm đi xe máy. Trước khi đến đây, vợ tôi từng xử lý hồ sơ tai nạn lao động cho một nhân viên bị thương nặng do tai nạn xe máy ở TP.HCM. Có lẽ vì chấn thương tâm lý đó mà dù đã ở Việt Nam gần 3 tháng, vợ tôi vẫn chưa bao giờ ngồi lên xe máy.
Tôi cũng chỉ đi taxi ô tô trong khoảng một tháng, rồi từ một ngày nọ, tôi bắt đầu đi xe máy cho những quãng đường ngắn. Đi xe máy vừa rẻ bằng một nửa so với taxi ô tô lại vừa nhanh chóng đến đích, nên không có lý do gì để từ chối cả.
Ký ức về lần đầu đi xe máy ở TP.HCM vẫn còn rất sống động. Trong khoảng 5 phút đi đến trường mẫu giáo của con trai, tôi đã trải qua không ít khoảnh khắc thót tim. Khi đi qua các ngã tư không có đèn tín hiệu, tôi chỉ biết nhắm chặt mắt, phó mặc số phận cho tài xế và ôm chặt eo họ vì sợ va chạm với những chiếc xe máy đang lao tới từ hai phía. Những bác tài xế kỳ cựu ở TP.HCM vẫn lách qua cái ngã tư "địa ngục" đó một cách êm đẹp, nhưng suốt cả tuần sau đó, mỗi khi ngồi lên yên xe máy, tim tôi vẫn đập loạn nhịp như đang đi tàu lượn siêu tốc vậy.
Từ một người luôn gồng mình và ôm chặt eo tài xế, giờ đây tôi đã có thể thong dong ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, thậm chí là cả thời trang của những người đi đường khác.
Cách tôi ôm eo tài xế cũng đã thay đổi. Trước kia tôi cứ vô tư nắm lấy phần mỡ hông, nhưng giờ tôi đặt ngón cái vào phần cơ dựng sống lưng của tài xế. Tôi nghĩ rằng làm vậy không chỉ xóa bỏ sự ngượng ngùng khi phải nắm lấy phần mỡ hông mà còn có tác dụng bấm huyệt tự nhiên mỗi khi xe phanh gấp, chắc hẳn các bác tài cả ngày lái xe mệt mỏi sẽ thích điều này. Dù tôi cũng chẳng rõ có thật sự là vậy không.
Ngoài việc đi xe máy thì việc quan sát nó cũng là một thú vui thú vị.
Trong thời gian 2 tuần cách ly sau khi nhập cảnh, cứ hễ có dịp là tôi lại nhìn ra cửa sổ. Từ tầng 12 nhìn xuống, những dòng thác xe máy cuồn cuộn đổ về. Dù là cảnh tượng thấy mỗi ngày nhưng lần nào nhìn cũng thấy kinh ngạc. Giống như đàn zombie trong bộ phim "Kingdom" của Netflix, dòng người đi xe máy cứ liên tục đổ ra từ đâu đó.
‘Phải chăng ở đâu đó có một cái hang xe máy như hang kiến hay sao?’
Tôi đã từng nghĩ như vậy.
Sau khi kết thúc thời gian cách ly, tôi đã có thể nhìn thấy xe máy ở khoảng cách gần hơn. Lúc đầu, thấy một gia đình 5 người cùng ngồi trên một chiếc xe tay ga lao đi, tôi thường kêu lên: “Ôi! Nhìn kìa”, nhưng giờ thì tôi thấy điều đó quá đỗi bình thường. Dù là nhìn thấy những chiếc xe máy chở theo số lượng hàng hóa khổng lồ hay các cô gái ngồi vắt chân sang một bên đầy thanh lịch lướt đi trong thành phố, tôi cũng không còn thấy ngạc nhiên nữa.
Rồi vài ngày trước, tôi bắt gặp một cảnh tượng mà có lẽ chỉ thấy trên chương trình ‘Chuyện lạ thế giới’. Một chú chó đứng bằng hai chân trước, lấy hai chân trước bám vào tay lái và cùng chủ lao vun vút trên đường phố.
‘Nếu phanh gấp thì chú chó sẽ rơi mất…’
Chỉ có người xem là lo lắng, còn những người trong cuộc thì cứ thế thản nhiên, cực kỳ "cool ngầu" tiếp tục hành trình của mình.
Dạo gần đây, tôi lại say mê với thú vui ngắm nghía những chiếc mũ bảo hiểm. Khi nhìn thấy những người trẻ đội mũ bảo hiểm màu sắc rực rỡ như cam, xanh da trời, hồng... lướt trên đường phố, tôi lại nghĩ rằng: ‘Thành phố này thật sự rất trẻ trung’.
Nếu hình ảnh biểu tượng của thành phố này vào thế kỷ trước là hình ảnh người phụ nữ mặc áo dài đạp xe, thì tôi nghĩ biểu tượng của TP.HCM thế kỷ 21 chính là hình ảnh những người phụ nữ đội mũ bảo hiểm rực rỡ sắc màu, lướt đi trên chiếc xe máy. Trong phòng ngủ khách sạn nơi tôi ở suốt thời gian cách ly, trên tường có vẽ một bức tranh lớn hình người phụ nữ mặc áo dài đang lái xe máy. Giờ nghĩ lại, tôi nhận ra đó chính là bức họa khắc họa chân thực quá khứ và hiện tại của TP.HCM.
Lần đầu tiên, dòng xe máy ở TP.HCM là đối tượng của sự sợ hãi và kinh ngạc. Giờ đây, tôi cảm nhận được sức sống và sự năng động từ chính những con người đang lướt đi trên chiếc xe máy ấy.
Vài ngày trước có một trận mưa như trút nước. Nhìn những người dân TP.HCM vẫn mặc áo mưa lao đi trong cơn mưa lớn, tôi có thể mơ hồ hiểu được lý do tại sao thành phố này lại đang phát triển nhanh chóng đến thế.
Kim Myeon-jung khởi đầu sự nghiệp với vai trò phóng viên báo chí, từng làm việc cho tạp chí thời trang nam, tạp chí du lịch và gần đây nhất là Tổng biên tập tạp chí trên chuyến bay của Asiana Airlines. Từ đầu năm nay, ông đang sinh sống tại TP.HCM, Việt Nam – thành phố đang phát triển nhanh nhất thế giới.