[비즈한국] Vào tháng 6 vừa qua, anh A đã đặt vé xem phim Wonderland với giá 11.000 won sau khi áp dụng ưu đãi thành viên của KT030200. Trong lịch sử đặt vé trên ứng dụng thành viên, số tiền giảm giá áp dụng cho chiếc vé trị giá 15.000 won là 4.000 won. Khi đến rạp CGV chi nhánh Pyeongchon đúng giờ chiếu, anh A đã nhận vé tại ki-ốt và yêu cầu nhân viên quầy cung cấp biên lai. Số tiền hiển thị trên biên lai không phải là 11.000 won như số tiền đã trừ trong thẻ của anh, mà là 10.500 won.
Cùng tháng đó, anh B đã đến rạp CGV chi nhánh Beomgye. Anh mua chiếc vé xem phim giá 14.000 won với giá 8.500 won sau khi được giảm 5.500 won trên ứng dụng thành viên SKT. Sau khi nhận vé tại chỗ, anh yêu cầu lấy biên lai. Tổng số tiền được ghi trên biên lai là 7.000 won.

Khi đặt vé giảm giá qua các kênh như ưu đãi thành viên nhà mạng viễn thông hay quà tặng qua KakaoTalk, thường xảy ra sự chênh lệch giữa số tiền thực tế người tiêu dùng chi trả và số tiền trên biên lai nhận được tại rạp. Đây là trường hợp hiếm thấy ở các ngành nghề khác. Vậy số tiền chênh lệch đó đã đi đâu?
Tại sao giới làm phim yêu cầu rạp chiếu công khai chi tiết số tiền chênh lệch?
Sự khác biệt giữa biên lai mà hai người nêu trên nhận được và số tiền thực tế thanh toán là một "vùng tối" thực sự. Cả rạp chiếu phim lẫn nhà mạng đều giữ im lặng về việc khoản chênh lệch phát sinh từ đâu, ai là người phân chia và chia như thế nào đối với 500 won hay 1.500 won đã biến mất trên biên lai. Hầu hết người tiêu dùng nhận ưu đãi nhà mạng thậm chí còn không nhận ra rằng số tiền ghi trên biên lai thấp hơn giá vé họ đã trả. Điều này là do họ phải yêu cầu riêng với nhân viên tại chỗ nếu muốn kiểm tra biên lai.
Một đại diện của CGV cho biết: "Chúng tôi đang phản ánh phần được nhà mạng bù đắp vào quyết toán. Tuy nhiên, các nội dung chi tiết liên quan đến hợp đồng với nhà mạng nên rất khó để công khai". Đại diện phía KT cũng nói: "Không thể tiết lộ chi tiết theo hợp đồng đã ký cho dịch vụ thành viên". Đại diện SKT thì phản hồi: "Việc hiển thị 7.000 won cho trường hợp mua vé giá 8.500 won sau khi áp dụng ưu đãi 5.500 won không phải là quy trình do chúng tôi cung cấp".
Có nhiều quan điểm khác nhau về trường hợp bất thường này. Trong đó, giả thuyết giá ghi trên biên lai chính là "giá bán buôn" được đưa ra. Một đại diện của Tổ chức Đoàn kết Tham gia (People's Solidarity for Participatory Democracy) giải thích: "Chúng tôi cho rằng số tiền đã được chia theo tiêu chuẩn thỏa thuận nội bộ giữa nhà mạng và rạp chiếu phim liên quan đến chi phí tiếp thị. Rạp chiếu đã đưa giá bán buôn phim cho nhà mạng lên mạng lưới thông tin của Ủy ban Điện ảnh Hàn Quốc". Người này nói thêm: "Có thể diễn giải theo nhiều cách như nhà mạng hưởng chênh lệch, rạp chiếu nhận lại qua nhà mạng, hoặc cùng chia chác, nhưng vì chỉ có rạp chiếu nắm giữ thông tin nên chúng tôi chỉ có thể suy đoán dựa trên dữ liệu hạn chế".
Giáo sư Kim Beom-jun từ Khoa Kế toán, Đại học Công giáo Hàn Quốc cũng nhận định: "Số tiền trên biên lai thấp hơn số tiền thanh toán thực tế có khả năng là giá bán buôn mà rạp chiếu đã bán vé cho nhà mạng".

Gần đây, Liên đoàn Người làm phim vượt qua khủng hoảng công nghiệp điện ảnh Hàn Quốc (bao gồm 15 tổ chức như Hiệp hội Nhà sản xuất phim Hàn Quốc, Hiệp hội Đạo diễn phim Hàn Quốc), cùng với Tổ chức Đoàn kết Tham gia và tổ chức Luật sư vì một xã hội dân chủ (Minbyun) đã cùng lên tiếng về vấn đề này. Vào ngày 4 vừa qua, họ đã đệ đơn tố cáo 3 chuỗi rạp chiếu phim đa năng lên Ủy ban Thương mại Công bằng. Họ cho rằng trong thời kỳ đại dịch, giá vé đã tăng 3 lần nhưng đơn giá trung bình (cơ sở phân chia lợi nhuận) lại giảm, và nguyên nhân chính là do hành vi không công bằng của rạp chiếu. Liên đoàn Người làm phim coi biên lai sai lệch với lịch sử thanh toán thực tế là một trong những bằng chứng cho điều đó.
Chỉ rạp chiếu và nhà mạng biết 'giá thực' của phim, nhà sản xuất và phát hành thì không
Hiệp hội Phát triển Chiếu phim Hàn Quốc, nơi các rạp chiếu phim tham gia, đã đưa ra thông cáo báo chí vào đúng ngày đơn tố cáo được gửi lên Ủy ban Thương mại Công bằng: "Số tiền rạp chiếu được nhà mạng và công ty thẻ tín dụng bù đắp theo các ưu đãi đều được quyết toán và phân chia công bằng với nhà phát hành". Phía các nhà mạng thì tỏ thái độ muốn tránh xa để không bị lây lan bởi mâu thuẫn giữa giới làm phim và rạp chiếu. Ngay cả trong buổi tọa đàm tại Quốc hội diễn ra ngày 11 vừa qua, đại diện từ phía nhà mạng cũng không tham dự.
Câu hỏi vẫn còn đó. Giá vé mà rạp chiếu đăng ký lên mạng lưới thông tin của Ủy ban Điện ảnh Hàn Quốc chính là số tiền ghi trên biên lai tại chỗ. Số tiền này trở thành căn cứ để tính đơn giá trung bình (giá vé bình quân), thuế giá trị gia tăng và Quỹ Phát triển Điện ảnh – vốn là cơ sở để phân chia lợi nhuận phim. Quỹ Phát triển Điện ảnh là nguồn tài chính cốt lõi do Ủy ban Điện ảnh vận hành, được sử dụng làm ngân sách cho việc nuôi dưỡng và phát triển ngành điện ảnh Hàn Quốc, từ hỗ trợ sản xuất, sáng tạo cho đến Liên hoan phim Quốc tế Busan.
Giáo sư Choi Chul, Khoa Kinh tế tiêu dùng tại Đại học Nữ giới Sookmyung, chỉ ra rằng: "Khi người tiêu dùng đặt vé bằng thẻ, thông tin giao dịch tại thời điểm thanh toán được thông báo cho Cơ quan Thuế. Nếu số tiền trên biên lai cuối cùng lại khác biệt, thì sẽ nảy sinh nhiều nghi vấn".
Giáo sư Kim Beom-jun cũng chỉ trích: "Xét đến chi phí cố định để vận hành rạp, đứng ở góc độ doanh nghiệp, họ có thể chọn phương án bán giá rẻ để tạo lợi nhuận thay vì để ghế trống. Tuy nhiên, nếu rạp chiếu nhận được các quyền lợi đối ứng, như việc bán vé rẻ cho nhà mạng để đổi lấy những ưu đãi khác, thì có thể dẫn đến vấn đề về mặt kế toán".
