[비즈한국] Có một cụm từ gọi là "Giá trị của sự đồng hành". Đây là câu nói từng xuất hiện trong một quảng cáo hình ảnh của một doanh nghiệp cách đây hơn 10 năm. Đó là một slogan tuyệt vời mang ý nghĩa rằng sức mạnh của việc cùng nhau có thể thay đổi thế giới. Đồng hành có nghĩa là đồng cảm hoặc kết nối, và bằng sức mạnh này, chúng ta có thể tạo ra một mô hình mới. Nghệ thuật cũng chỉ mang giá trị khi nhận được sự đồng cảm của mọi người. Sự đồng cảm bắt nguồn từ tinh thần thời đại và ngôn ngữ nghệ thuật phổ quát. 'Dự án Hỗ trợ Mỹ thuật Hàn Quốc' cũng muốn truyền tải suy nghĩ của nhiều người thông qua ngôn ngữ mỹ thuật dễ hiểu. Bước sang mùa thứ 10, chúng tôi ủng hộ những nghệ sĩ thực hiện tư tưởng của Khổng Tử: 'Nghệ thuật tốt nhất định phải dễ hiểu'.

Cách đây không lâu, cụm từ 'Sohwakhaeng' (hạnh phúc nhỏ nhưng có thật) đã trở nên thịnh hành. Đó là cụm từ được giải thích là 'những niềm hạnh phúc nhỏ bé nhưng chân thực mà chúng ta có thể dễ dàng tìm thấy trong cuộc sống hàng ngày'.
Đây là cụm từ trở nên nổi tiếng sau khi được nhà văn đẳng cấp thế giới người Nhật Bản, Haruki Murakami, sử dụng trong các bài tùy bút. Ông định nghĩa hạnh phúc là 'việc xé một miếng bánh mì mới nướng bằng tay, việc những bộ đồ lót được gấp gọn gàng xếp đầy trong ngăn kéo, cảm giác khi khoác lên mình chiếc áo sơ mi trắng mới mua mang mùi hương sạch sẽ của vải cotton'...
Những người bình thường sống nhờ vào những hạnh phúc nhỏ nhặt như vậy trong đời sống thường nhật. Dù nhiều người ngưỡng mộ những cuộc đời như phim truyền hình, nhưng cuộc sống của chúng ta lại tẻ nhạt như thế này đây. Chúng ta tạo ra những việc bình lặng trong đó và trải qua cuộc sống. Những cảm xúc này ai cũng tận hưởng nhưng chẳng mấy ai đặt nặng ý nghĩa. Bởi lẽ nó cứ lẩn quẩn quanh ta như không khí, và là những chuyện hiển nhiên diễn ra.


Trên thực tế, có rất nhiều nghệ sĩ đã tìm thấy vẻ đẹp phổ quát bằng cách gán ý nghĩa cho những cuộc sống bình thường và phẳng lặng như vậy. Cũng có những nghệ sĩ đã lưu danh trong lịch sử mỹ thuật.
Trong số đó, tôi nhớ đến Edward Hopper (1882-1967). Ông được gọi là đại diện tiêu biểu của chủ nghĩa hiện thực Mỹ nhờ việc mô tả chân thực các cảnh sinh hoạt thường ngày nơi đô thị. Ông đã vẽ nên niềm hạnh phúc uể oải trong đời sống bình thường của tầng lớp trung lưu thành thị bằng những gam màu tươi sáng. Tác phẩm tiêu biểu của Hopper, ‘Nighthawks’, nổi tiếng đến mức được coi là biểu tượng đại diện cho chất trữ tình thế kỷ 20. Vì bản thân là một người New York, ông đã bắt trọn cuộc sống thường ngày của New York bằng ánh đèn nhân tạo. Tác phẩm được lấy cảm hứng từ một quán ăn nhỏ ở Greenwich Village, Manhattan, nơi ông đã sống trong suốt 54 năm.
David Hockney, người vẫn đang hoạt động nghệ thuật sôi nổi, cũng giành được danh tiếng thế giới nhờ việc vẽ những niềm hạnh phúc nhỏ nhặt trong đời sống bằng phong cách Pop Art. Ông nhận được sự đồng cảm bằng cách vẽ lại đời sống thường nhật bình dị, những cảm xúc cá nhân sâu sắc của tầng lớp trung lưu hiện đại. Gần đây, ông đã cho thấy một diện mạo mới thông qua công việc vẽ trực tiếp phong cảnh tại quê hương Bradford, Yorkshire, Anh.

Kim Yeon, người đang gây chú ý với những phong cảnh đơn sắc, cũng là một nghệ sĩ nổi bật trong bối cảnh này. Cô chỉ vẽ tranh phong cảnh bằng mực tàu. Xét trong xu hướng mỹ thuật hiện nay đang hướng tới việc tối đa hóa cảm giác, thì đây là một bức tranh đi ngược dòng. Nó có độ thu hút thị giác thấp, và thoạt nhìn thì bề mặt bức tranh trông phẳng lặng như đang ở trạng thái phác thảo.
Mặc dù vậy, lý do hội họa của Kim Yeon thu hút sự quan tâm là vì nó mang lại sự thoải mái như một 'dấu phẩy cho cảm giác'. Cảm giác như mở ra một không gian để hít thở cho những người đã quá mệt mỏi với những thứ cần xem và những kích thích mạnh mẽ. Thông qua những bức tranh này, cô nói: "Tôi muốn cho mọi người thấy cuộc sống bình thường của những con người bình thường". Có lẽ, những người đang sống một cuộc đời phẳng lặng cũng tìm thấy niềm hạnh phúc nhỏ bé trong những bức tranh phong cảnh bằng mực đơn sắc của Kim Yeon.