주메뉴바로가기본문바로가기
비즈한국 비즈한국

Dự án Hỗ trợ Mỹ thuật Hàn Quốc Mùa 10
Kim Gi-seop - Phong cảnh của sự cô đơn

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.  Read original in Korean →

[비즈한국] Có một câu nói rằng: “Giá trị của sự đồng hành”. Đây là thông điệp xuất hiện trong quảng cáo hình ảnh của một doanh nghiệp khoảng hơn 10 năm trước. Đó là một khẩu hiệu tuyệt vời với ý nghĩa rằng sức mạnh của việc đồng hành có thể thay đổi thế giới. Đồng hành nghĩa là sự thấu cảm hoặc giao tiếp, và chính từ sức mạnh này, chúng ta có thể tạo ra một hệ hình mới. Nghệ thuật cũng chỉ có giá trị khi nhận được sự đồng cảm của công chúng. Sự đồng cảm bắt nguồn từ tinh thần thời đại và ngôn ngữ nghệ thuật phổ quát. "Dự án Hỗ trợ Mỹ thuật Hàn Quốc" cũng mong muốn truyền tải suy nghĩ của nhiều người thông qua ngôn ngữ mỹ thuật gần gũi. Bước sang mùa thứ 10, dự án sẽ tiếp tục ủng hộ những nghệ sĩ nỗ lực hiện thực hóa tư tưởng của Khổng Tử rằng: “Nghệ thuật tốt nhất định phải dễ hiểu”.

Tranh của Kim Gi-seop mang đậm hơi thở siêu hình. Thoạt nhìn, chúng có vẻ như những bức tranh phong cảnh trữ tình bình thường, nhưng thực tế lại không hề đơn giản. Ảnh: Phóng viên Park Jung-hoon
Tranh của Kim Gi-seop mang đậm hơi thở siêu hình. Thoạt nhìn, chúng có vẻ như những bức tranh phong cảnh trữ tình bình thường, nhưng thực tế lại không hề đơn giản. Ảnh: Phóng viên Park Jung-hoon

Vào đầu thế kỷ 20, những bức tranh đầy bí ẩn đã xuất hiện. Người châu Âu thời bấy giờ khi xem những bức tranh này đều không khỏi kinh ngạc và thốt lên: "Hóa ra cũng có thể vẽ theo cách này sao".

Người tạo nên sự chú ý trong giới mỹ thuật Paris lúc bấy giờ chính là Giorgio de Chirico (1888-1978), một họa sĩ sinh ra tại Hy Lạp và bắt đầu sự nghiệp tại Ý. Thậm chí, nhà thơ Guillaume Apollinaire, người được coi là ngọn hải đăng tinh thần của các phong trào nghệ thuật mới thời đó, đã đích thân đánh giá tác phẩm của ông là "tranh siêu hình".

Tranh của Chirico chiếm một vị trí quan trọng trong lịch sử mỹ thuật phương Tây dưới tên gọi "hội họa siêu hình". "Hội họa siêu hình" - xuất hiện như một trường phái trong lịch sử mỹ thuật phương Tây thế kỷ 20 - dùng để chỉ các tác phẩm mà Chirico sáng tác từ năm 1911 đến 1918. Tại sao tranh của Chirico lại được đánh giá cao đến vậy?

Sau chủ nghĩa Ấn tượng, hội họa phương Tây nhận ra rằng hội họa không còn là công cụ để sao chép thực tế nữa. Các nghệ sĩ phải tìm ra phương pháp hội họa mới để thay thế việc tái hiện hiện thực. Ngay từ đầu thế kỷ 20, hành trình tìm kiếm con đường mới đã diễn ra vô cùng sôi nổi, và hội họa của Chirico chính là một trong những hướng đi đó.

Internal Reflection Series 56: 91×116.8cm Oil and acrylic on canvas 2024
Internal Reflection Series 56: 91×116.8cm Oil and acrylic on canvas 2024

Con đường mà Chirico tìm ra là một thế giới mờ ảo như trong sương mù. Đó là những bức tranh gợi lên bầu không khí tương tự như cảm giác khi chúng ta đọc những cuốn sách triết học. Dù không thể hiểu một cách rành mạch, nhưng rõ ràng trong đó ẩn chứa những hình ảnh của sự suy ngẫm sâu sắc. Đó là vì ông đã vẽ thế giới tư duy thành phong cảnh.

Hội họa của Chirico, với những quảng trường mang bầu không khí kỳ lạ kết hợp giữa phong cảnh và các đồ vật phi lý, chính là việc hiện thực hóa thế giới suy tư trong tâm trí thành những hình dáng cụ thể. Chính vì vậy, nó đã được công nhận là một phương thức hội họa mới của giới mỹ thuật thời bấy giờ. Tranh của Chirico đã trở thành nền tảng cho chủ nghĩa Siêu thực xuất hiện sau đó trong lịch sử nghệ thuật, gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến các họa sĩ như Salvador Dalí hay René Magritte.

Tranh của Kim Gi-seop cũng mang hơi thở siêu hình. Thoạt nhìn, chúng có vẻ như những bức tranh phong cảnh trữ tình bình thường, nhưng thực tế lại không hề đơn giản.

Internal L. Universe Series 163: 72.7×91cm Acrylic on canvas 2021
Internal L. Universe Series 163: 72.7×91cm Acrylic on canvas 2021

Núi Phú Sĩ được bao phủ bởi những đám mây dưới ánh bình minh rực rỡ hiện lên ở hậu cảnh, trong khi phía trước là hình bóng những chú hươu đang nhàn nhã dạo chơi. Ở một bức khác, những con sói đang hú trên bãi biển nơi những con sóng êm đềm vỗ về. Tuy nhiên, cơ thể của những loài vật này lại được phẳng hóa và cấu tạo từ vô số chấm màu, mang đậm tính trừu tượng.

Thông qua việc kết hợp giữa phong cảnh trữ tình và các con vật đầy phi lý, nghệ sĩ muốn nói lên điều gì? Anh gọi tranh của mình là "phong cảnh cô đơn" và chia sẻ rằng anh muốn thể hiện cảm xúc cô đơn tồn tại trong nội tâm thông qua những bức tranh phong cảnh này.

Trong vô vàn trạng thái của suy tư, Kim Gi-seop đã chọn "sự cô đơn". Anh xem nỗi cô đơn mà chúng ta cảm nhận được trước núi rừng hay biển cả chính là cảm xúc bản năng của con người, và dùng phong cảnh để diễn tả điều đó. Những bức tranh chứa đựng sự suy ngẫm của Kim Gi-seop không giống như những cuốn sách triết học khô khan, mà tựa như những tập thơ dẫn dắt người xem chìm đắm vào những tư duy sâu sắc.

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.
전준엽 화가·비즈한국 아트에디터
writer@bizhankook.com
저작권자 ⓒ 비즈한국 무단전재 및 재배포 금지