[비즈한국] Khi phần 3 của 'Cảm ơn vì đã vất vả nhiều rồi' (tựa gốc: '폭싹 속았수다') được công chiếu, tôi lại không kìm được mà khóc nức nở. Ngay từ đầu, tác phẩm này đã thu hút sự kỳ vọng lớn nhờ sự kết hợp "trong mơ" giữa biên kịch, đạo diễn và dàn diễn viên. Tuy nhiên, vì năm ngoái có quá nhiều tác phẩm trên Netflix dù được kỳ vọng cao nhưng kết quả lại không như ý, nên tôi cũng không tránh khỏi chút lo lắng. Thế nhưng, "vẫn là đẳng cấp đó". Bộ phim dài 16 tập, được phát hành mỗi tuần 4 tập vào thứ Sáu trong suốt tháng 3. Dù tập cuối dự kiến lên sóng vào ngày 28 tháng 3 vẫn chưa ra mắt, nhưng người ta đã sớm tán tụng đây là "bộ phim để đời".

Bộ phim tái hiện cuộc đời của Oh Ae-soon (IU, Moon So-ri) - một "cô gái nổi loạn đầy bản lĩnh" (yomangjin - phương ngữ Jeju chỉ sự sắc sảo, lanh lợi) sinh ra tại Jeju, và Yang Gwan-sik (Park Bo-gum, Park Hae-joon) - một "chàng khờ si tình" (palbulchul - người yêu vợ con thái quá) qua bốn mùa của cuộc đời. Ae-soon sinh năm 1951, Gwan-sik sinh năm 1950, đến năm 2025 này họ đã là những người ở độ tuổi 70, tương đương với cha mẹ hoặc ông bà của chúng ta. Do đó, bộ phim nhìn lại cuộc đời của cha mẹ và con cái trên bối cảnh lịch sử cận hiện đại đầy biến động của Hàn Quốc, nơi những khoảnh khắc khắc nghiệt nhưng đẹp như tranh vẽ vẫn tồn tại.

Phần 1 (tập 1-4) bao quát thời thơ ấu đẹp như mùa xuân của Ae-soon và Gwan-sik cho đến khi họ bước vào mùa hè làm cha mẹ. Phần 2 (tập 5-8) kể về những nỗi niềm của họ khi đã làm cha mẹ và câu chuyện của cô con gái cả Geum-myeong (IU), người có rất nhiều ước mơ. Phần 3 (tập 9-12) mở ra những tình tiết xoay quanh việc Geum-myeong chuẩn bị kết hôn, cùng câu chuyện về người con trai cả Eun-myeong (Kang You-seok) - người thường xuyên khiến cha mẹ lo lắng, trái ngược với "cột trụ" Geum-myeong. Từ những năm 1950 đến những năm 2000, bộ phim đan xen giữa quá khứ và hiện tại để vẽ nên câu chuyện của thế hệ cha mẹ và con cái, khiến khán giả phải rơi nước mắt khi thấu hiểu tấm lòng cha mẹ lúc xưa và tâm hồn non nớt, chỉ biết nghĩ cho bản thân của những người con thời ấy.

Dù câu chuyện chính xoay quanh Ae-soon, Gwan-sik và Geum-myeong, nhưng 'Cảm ơn vì đã vất vả nhiều rồi' còn là bộ phim mà câu chuyện của từng nhân vật phụ đều găm sâu vào lòng người xem. Đặc biệt, sự xuất hiện của tất cả những người mẹ trên đời đã lấy đi không ít nước mắt của khán giả. Jeon Gwang-rye (Yeom Hye-ran) - mẹ của Ae-soon, người tạo nên dư chấn mạnh mẽ, chính là người mở đầu cho câu chuyện của ba thế hệ mẹ con Gwang-rye - Ae-soon - Geum-myeong. Thêm vào đó là bà ngoại của Ae-soon, Kim Chun-ok (Na Moon-hee) - người cả đời hỏi Ae-soon có thấy "khổ cực không" vì nỗi đau mất con; mẹ của Gwan-sik, Kwon Gye-ok (Oh Min-ae) - người dù bắt Ae-soon làm dâu vất vả nhưng vẫn biết lặng lẽ an ủi cô khi cô mất con; Park Young-ran (Chae Seo-an, Jang Hye-jin) - vợ của Bu Sang-gil (Choi Dae-hoon), người đã tận tâm chăm sóc con riêng của chồng dù bị người chồng ngoại tình và ngược đãi; mẹ của Park Chung-seop (Kim Seon-ho) là bà (Lee Ji-hyun), người luôn âm thầm tự hào và quảng bá tấm bảng hiệu phim do con trai vẽ dù bị nhầm là kẻ bán vé chợ đen. Ngay cả Yoon Bu-yong (Kang Myung-joo) - mẹ của Park Young-beom (Lee Jun-young), một hình mẫu điển hình của người mẹ chồng vô lý, xấu tính và luôn làm con cái đau lòng, cũng có những góc khuất đáng thương. Tình mẫu tử thốt lên với con trai rằng "Con là niềm tự hào của mẹ, là một kiệt tác" mới méo mó và đáng buồn làm sao.

Dàn nhân vật cho thấy con người ấm áp và bình dị đến mức nào cũng là sức mạnh khiến khán giả không thể rời mắt. Không chỉ bộ ba dì haenyeo (thợ lặn) là Chung-soo (Cha Mi-kyung), Choi Yang-im (Lee Soo-mi) và Hong Kyung-ja (Baek Ji-won), những người đã chăm sóc Ae-soon - con gái của bạn đồng nghiệp Gwang-rye như con ruột và cháu ruột; mà còn có Na Min-ok (Uhm Ji-won), người trao "Học bổng Do-hee-jung" cho Ae-soon vì cô đã chăm sóc chồng mình là Yeom Byeong-cheol (Oh Jung-se) và con riêng của chồng; ông cụ (Park Byung-ho) và bà cụ (Song Kwang-ja) chủ cửa hàng tạp hóa Do-dong-ri, những người đã âm thầm giúp đỡ và bảo vệ cái nghèo và lòng tự trọng của Ae-soon và Gwan-sik; hay vợ chồng người chú của Ae-soon, Oh Han-moo (Jung Hae-kyun), những người dù có tính cách keo kiệt nhưng vẫn cả đời phụng dưỡng mẹ và làm giỗ cho cha của Ae-soon một cách chu đáo... không một ai là dư thừa. Dàn diễn viên thể hiện những nhân vật này một cách sống động khiến mọi lời khen ngợi đều trở nên không đủ. Ngay cả những khách mời xuất hiện thoáng qua trong một tập cũng để lại dấu ấn sâu đậm: Bà chủ nhà trọ ở Busan (Kang Mal-geum), chủ tiệm vàng (Shin Mi-young), bà chủ văn phòng môi giới nhảy múa (Lee Mi-do), mẹ của Jenny xuất thân giàu xổi (Kim Geum-soon), cô giáo của Eun-myeong (Park Jae-yoon), chủ rạp chiếu phim Cannes (Kim Hae-gon)...

'Cảm ơn vì đã vất vả nhiều rồi' cách xa hàng triệu năm ánh sáng so với những bộ phim tràn ngập dopamine gần đây. Nó kể về mối quan hệ cha mẹ - con cái qua những hỷ nộ ái ố của cuộc đời qua bốn mùa, nhưng xem phim, ta lại cảm nhận được hy vọng rằng "liệu cuối cùng cái thiện vẫn có kết hậu hay không" trong thế giới khắc nghiệt đầy gió bụi này. Ngày nay, từ "tử tế" thường bị coi là "ngây thơ, không biết sự đời", thậm chí là "dễ bắt nạt", nhưng bộ phim này vẫn đặt ra hy vọng về một cái kết có hậu cho người tử tế. Nó cũng cho thấy rằng cái kết có hậu đó không nhất thiết phải là thành công về vật chất hay sự công nhận của người đời. Câu nói của Ae-soon với Geum-myeong - người đang than vãn với mẹ vì sao mình lại sống khổ cực, nghèo khó như vậy: "Cuộc đời của mẹ cũng rực rỡ theo cách riêng. Có biết bao nhiêu khoảnh khắc đẹp như tranh vẽ đấy thôi" là câu nói đáng để nghiền ngẫm mãi.

Lời thoại và lời dẫn chuyện quý giá của biên kịch Lim Sang-chun như chạm sâu vào tâm trí, khiến nhiều người đã bắt đầu chép lại những câu nói hay và yêu cầu xuất bản kịch bản trên mạng xã hội. Với cá nhân tôi, câu nói ngắn gọn nhưng sâu sắc là khi Ae-soon trung niên hỏi dì Chung-soo: "Khi nào cháu mới lớn hẳn ạ?", và dì Chung-soo trả lời: "Dì cũng chưa lớn hẳn mà." Điều đó đủ để cảnh tỉnh tôi, người vốn đã sống như một ông già trung niên buông xuôi. Lời dẫn chuyện "Khi đối xử với người khác thì viết như thư tình, nhưng với ân nhân mang ơn hàng triệu lần thì lại đối xử như cuốn sổ nháp" cũng khiến tôi giật mình thon thót. Chắc hẳn không ít người đã thấy hình ảnh mình trong đó: mỗi lần về quê lại cáu gắt với người mẹ luôn tìm cách nhét gì đó vào tay và tò mò về cuộc sống thường nhật của con cái.

Tiêu đề '폭싹 속았수다' (tên tiếng Việt tạm dịch: Cảm ơn vì đã vất vả nhiều rồi), một phương ngữ Jeju có nghĩa là "anh/chị đã vất vả nhiều rồi", đã tóm gọn nội dung bộ phim. Hoặc có thể hiểu theo lời dặn của Gwang-rye với Ae-soon thuở nhỏ: "Sống là sẽ sống được". Tiêu đề tiếng Anh cũng tương tự. Tiêu đề tiếng Anh "When Life Gives You Tangerines" được lấy cảm hứng từ câu danh ngôn của triết gia người Mỹ Elbert Hubbard "When Life Gives You Lemons, Make Lemonade" (Khi cuộc đời cho bạn những quả chanh, hãy làm ra nước chanh), thể hiện rõ ý nghĩa rằng dù phải đối mặt với nghịch cảnh, hãy cứ vượt qua bằng một tâm thế tích cực.
Đời người dài và cũng thật ngắn ngủi biết bao. Đau đớn nhưng cũng huy hoàng biết bao. Những mối nhân duyên đan xen trong đó sao mà mỏng manh lại cũng dai dẳng đến thế. Không dễ gì có được trải nghiệm khiến ta phải suy ngẫm về muôn vàn cảm xúc như khi xem bộ phim này. Đó là lý do vì sao khi chờ đợi 4 tập cuối của 'Cảm ơn vì đã vất vả nhiều rồi', tôi lại cảm thấy nôn nao vì bộ phim sắp kết thúc. Những ai đang để dành để xem một thể thì hãy nhớ chuẩn bị sẵn khăn giấy. Không phải tự nhiên mà Kimberly-Clark lại hợp tác với bộ phim để tung ra dòng khăn giấy "Kleenex Moisturizing Essence Lotion" phiên bản giới hạn đâu.
Tác giả Jung Soo-jin là ai?
Đã từng làm việc tại nhiều tạp chí, đưa tin và viết về điện ảnh, du lịch và văn hóa đại chúng. Dù không muốn lạc hậu so với xu hướng nhưng cô đã trở thành một "người cũ" khi xem phim truyền hình hiện đại mà chỉ toàn đoán ra những tình tiết sáo rỗng tiếp theo. Đang trôi dạt trong thế giới OTT rộng lớn và cố gắng tìm lại cảm xúc đã mất, mong ước hiện tại là có một gói cước OTT tích hợp.