주메뉴바로가기본문바로가기
비즈한국 비즈한국

Tòa án Hiến pháp quyết định cách chức Tổng thống Yoon Suk Yeol với sự đồng thuận tuyệt đối của 8 thẩm phán

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.  Read original in Korean →

[비즈한국] Tổng thống Yoon Suk Yeol đã bị cách chức. Vào lúc 11 giờ 22 phút sáng ngày 4 tháng 4, Tòa án Hiến pháp đã đưa ra quyết định chấp thuận luận tội Tổng thống Yoon Suk Yeol với sự đồng thuận của tất cả các thẩm phán. Cựu Tổng thống Yoon Suk Yeol được ghi nhận là tổng thống thứ hai trong lịch sử hiến pháp Hàn Quốc bị cách chức.

2025년 4월 4일 오전 11시 22분 윤석열 대통령이 헌정 사상 두번째로 파면됐다. 사진=사진공동취재단
Ngày 4 tháng 4 năm 2025, lúc 11 giờ 22 phút sáng, Tổng thống Yoon Suk Yeol đã trở thành tổng thống thứ hai trong lịch sử hiến pháp bị cách chức. Ảnh: Nhóm phóng viên ảnh chung

Toàn bộ 8 thẩm phán Tòa án Hiến pháp gồm Moon Hyung-bae, Lee Mi-son, Kim Hyung-du, Jung Jung-mi, Jung Hyung-sik, Kim Bok-hyung, Jo Han-chang và Jung Gye-sun đã nhất trí thông qua việc cách chức Tổng thống Yoon Suk Yeol, tuyên bố rằng hành động của ông đã “xâm phạm trật tự hiến pháp và gây ra mối nguy hại nghiêm trọng đến sự ổn định của nền cộng hòa dân chủ”.

Trong văn bản quyết định, Tòa án Hiến pháp nêu rõ: “Do những tác động tiêu cực và hệ lụy của hành vi vi phạm pháp luật mà bị đơn gây ra đối với trật tự hiến pháp là vô cùng nghiêm trọng, nên lợi ích của việc bảo vệ hiến pháp đạt được thông qua việc cách chức bị đơn được công nhận là lớn đến mức áp đảo những tổn thất quốc gia phát sinh từ việc cách chức tổng thống”.

Tòa án cũng khẳng định: “Việc tuyên bố thiết quân luật trong vụ án này đã vi phạm các yêu cầu thực chất về tuyên bố thiết quân luật khẩn cấp”, đồng thời cho biết thêm: “Dù Thủ tướng và các thành viên nội các có liên quan không ký vào văn bản tuyên bố thiết quân luật, bị đơn vẫn tuyên bố thiết quân luật, không công bố thời gian, địa điểm thi hành và tư lệnh thiết quân luật, cũng không thông báo ngay lập tức cho Quốc hội, do đó đã vi phạm các yêu cầu về thủ tục tuyên bố thiết quân luật theo Hiến pháp và Luật Thiết quân luật”.

Tòa án Hiến pháp chỉ ra rằng “quyền hạn của Tổng thống xét cho cùng đều do Hiến pháp ban tặng”, đồng thời nhấn mạnh Tổng thống Yoon Suk Yeol đã gây ra sự mất lòng tin vào việc thực thi quyền lực của mình. Tòa án kết luận rằng ông “đã phản bội nghiêm trọng sự tín nhiệm của nhân dân Hàn Quốc – những người chủ quyền của nền cộng hòa dân chủ, bằng cách huy động quân đội và cảnh sát để làm tổn hại quyền hạn của các cơ quan hiến pháp như Quốc hội và xâm phạm các quyền cơ bản của con người, từ đó chối bỏ nghĩa vụ bảo vệ hiến pháp”.

Xét dưới góc độ bảo vệ hiến pháp, Tòa án cho rằng lợi ích đạt được từ việc cách chức Tổng thống Yoon Suk Yeol là rất lớn. Tòa án Hiến pháp tuyên bố: “Do những tác động tiêu cực và hệ lụy từ hành vi vi phạm pháp luật của bị đơn đối với trật tự hiến pháp là nghiêm trọng, nên lợi ích bảo vệ hiến pháp có được từ việc cách chức bị đơn được công nhận là lớn đến mức áp đảo những tổn thất quốc gia do việc cách chức tổng thống gây ra”.

Quyền Chánh án Tòa án Hiến pháp Moon Hyung-bae tuyên bố: “Chúng tôi tuyên án với ý kiến đồng thuận tuyệt đối của tất cả các thẩm phán. Hiện là 11 giờ 22 phút sáng. Tuyên án: Cách chức bị đơn, Tổng thống Yoon Suk Yeol”.

Ngay sau khi phán quyết luận tội được đưa ra, ông Jung Chung-rae, Trưởng đoàn công tố luận tội của Quốc hội, phát biểu: “Đây là thắng lợi của Hiến pháp và dân chủ. Đây là thắng lợi của nhân dân. Thắng lợi của nhân dân khi dùng chính dân chủ để đánh bại kẻ thù của dân chủ. Tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc tới phán quyết lịch sử sáng suốt của Tòa án Hiến pháp”. Ông nói thêm: “Đó là thắng lợi của nhân dân, do nhân dân. Dù cổ gà có bị vặn thì bình minh vẫn sẽ tới. Chúng ta đã đón nhận một mùa xuân mới của dân chủ”.

Tổng thống Yoon Suk Yeol sẽ rời bỏ chức vụ ngay sau quyết định của Tòa án Hiến pháp, và Thủ tướng Han Duck-soo sẽ tiếp tục đảm nhiệm quyền Tổng thống.

Theo Khoản 2 Điều 68 của Hiến pháp, “Khi chức vụ Tổng thống bị bỏ trống hoặc người đắc cử Tổng thống qua đời, hoặc mất tư cách do phán quyết của tòa án hay các lý do khác, người kế nhiệm phải được bầu trong vòng 60 ngày”. Do đó, cuộc bầu cử sớm dự kiến sẽ diễn ra vào tháng 6 tới. Dưới đây là nội dung chi tiết của bản phán quyết từ Tòa án Hiến pháp.

윤석열 대통령 탄핵심판 선고 기일인 4일 오전 11시, 서울 종로구 헌법재판소 대심판정에서 문형배 재판관(오른쪽 네 번째)이 결정 요지를 낭독하고 있다. 사진=사진공동취재단
Vào lúc 11 giờ sáng ngày 4, ngày tuyên án luận tội Tổng thống Yoon Suk Yeol, Thẩm phán Moon Hyung-bae (thứ tư từ phải sang) đang đọc nội dung chính của quyết định tại phòng xử án lớn của Tòa án Hiến pháp ở Jongno-gu, Seoul. Ảnh: Nhóm phóng viên ảnh chung

[Tóm tắt toàn văn phán quyết]

Bắt đầu từ bây giờ, chúng tôi sẽ tuyên án vụ luận tội Tổng thống Yoon Suk Yeol (2024Heon-na8). Trước hết, hãy xem xét về các yếu tố pháp lý.

① Về việc liệu việc tuyên bố thiết quân luật trong vụ án này có thuộc phạm vi thẩm tra tư pháp hay không.

Xét đến mục đích của phiên tòa luận tội nhằm bảo vệ trật tự hiến pháp trước những vi phạm Hiến pháp và pháp luật của các quan chức cấp cao, ngay cả khi việc tuyên bố thiết quân luật là một hành động đòi hỏi sự quyết đoán chính trị cao độ, vẫn có thể thẩm tra liệu hành động đó có vi phạm Hiến pháp và pháp luật hay không.

② Về việc thông qua dự luật luận tội mà không có sự điều tra của Ủy ban Tư pháp Quốc hội.

Hiến pháp giao quyền quy trình luận tội cho Quốc hội theo luật định, và Luật Quốc hội quy định việc điều tra của Ủy ban Tư pháp là tùy thuộc vào quyền hạn của Quốc hội. Do đó, không thể coi việc thông qua luận tội là bất hợp pháp chỉ vì thiếu sự điều tra của Ủy ban Tư pháp.

③ Về việc liệu nghị quyết luận tội này có vi phạm nguyên tắc "không xét xử hai lần cho cùng một tội" (ne bis in idem) hay không.

Luật Quốc hội quy định các dự luật đã bị bác bỏ không được đề xuất lại trong cùng một kỳ họp. Dự luật luận tội lần thứ nhất đối với bị đơn đã không đạt đủ số phiếu bầu trong kỳ họp thường kỳ lần thứ 418, nhưng dự luật luận tội lần này được đề xuất trong kỳ họp bất thường lần thứ 419, nên không vi phạm nguyên tắc nêu trên.

Mặt khác, Thẩm phán Jung Hyung-sik có ý kiến bổ sung rằng cần có luật pháp để hạn chế số lần đề xuất dự luật luận tội ngay cả trong các kỳ họp khác nhau.

④ Về việc liệu có thiếu lợi ích bảo vệ vì thiết quân luật đã được bãi bỏ nhanh chóng và không gây ra thiệt hại hay không.

Ngay cả khi thiết quân luật đã được bãi bỏ, lý do luận tội đã phát sinh do chính việc tuyên bố thiết quân luật này, nên không thể phủ nhận lợi ích của việc xét xử.

⑤ Về việc thay đổi lập luận từ tội danh vi phạm Luật Hình sự (như tội nổi loạn) sang vi phạm Hiến pháp sau khi yêu cầu luận tội được đệ trình.

Việc rút lại hoặc thay đổi các điều luật áp dụng trong khi vẫn giữ nguyên các tình tiết thực tế cơ bản không được coi là rút lại hay thay đổi lý do luận tội, do đó hành động này được cho phép mà không cần thông qua thủ tục đặc biệt nào.

Bị đơn lập luận rằng nếu không có phần liên quan đến tội nổi loạn trong các lý do luận tội thì số phiếu bầu sẽ không đủ, nhưng đây chỉ là lập luận giả định và không có căn cứ khách quan nào hỗ trợ.

⑥ Về cáo buộc lạm dụng quyền luận tội để chiếm đoạt vị thế Tổng thống.

Quy trình thông qua dự luật luận tội trong vụ án này là hợp pháp và các vi phạm Hiến pháp hoặc pháp luật của người bị luận tội đã được làm sáng tỏ đến một mức độ nhất định, do đó không thể coi là có sự lạm dụng quyền luận tội.

Vì vậy, yêu cầu luận tội trong vụ án này là hợp pháp.

Trong khi đó, liên quan đến các quy tắc về chứng cứ, Thẩm phán Lee Mi-son và Kim Hyung-du có ý kiến bổ sung rằng có thể áp dụng nới lỏng "quy tắc bằng chứng gián tiếp" (hearsay rule) của Luật Tố tụng Hình sự trong quy trình luận tội, trong khi Thẩm phán Kim Bok-hyung và Jo Han-chang có ý kiến bổ sung rằng cần áp dụng quy tắc này nghiêm ngặt hơn trong tương lai.

Tiếp theo, chúng tôi sẽ xem xét liệu bị đơn có vi phạm Hiến pháp hoặc pháp luật trong quá trình thi hành công vụ hay không, và liệu hành vi vi phạm pháp luật của bị đơn có đủ nghiêm trọng để dẫn đến việc cách chức hay không. Trước hết, chúng ta sẽ xem xét theo từng lý do luận tội.

① Về việc tuyên bố thiết quân luật trong vụ án này.

Theo Hiến pháp và Luật Thiết quân luật, một trong những yêu cầu thực chất để tuyên bố thiết quân luật khẩn cấp là "phải xảy ra tình trạng thực tế là đất nước đang trong tình trạng chiến tranh, biến loạn hoặc tình trạng khẩn cấp quốc gia tương đương, đang trong tình trạng giao chiến với kẻ thù hoặc trật tự xã hội bị xáo trộn nghiêm trọng đến mức khó thực hiện được các chức năng hành chính và tư pháp".

Bị đơn lập luận rằng tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng như trên đã xảy ra do sự lạm quyền của Quốc hội – nơi phe đối lập chiếm đa số – thông qua việc thúc đẩy luận tội bất thường, thực hiện quyền lập pháp đơn phương và tìm cách cắt giảm ngân sách.

Sau khi bị đơn nhậm chức cho đến trước khi tuyên bố thiết quân luật, Quốc hội đã đề xuất tổng cộng 22 dự luật luận tội đối với Bộ trưởng Bộ Hành chính và An ninh, các công tố viên, Chủ tịch Ủy ban Truyền thông Hàn Quốc, Chủ tịch Hội đồng Kiểm toán và Thanh tra, v.v. Điều này gây lo ngại rằng Quốc hội đã sử dụng chế độ luận tội như một công cụ gây áp lực chính trị đối với Chính phủ mà không cân nhắc kỹ lưỡng tính hợp hiến/hợp pháp của các lý do luận tội.

Tuy nhiên, tại thời điểm tuyên bố thiết quân luật, chỉ có quy trình luận tội đối với 1 công tố viên và Chủ tịch Ủy ban Truyền thông là đang diễn ra.

Các dự luật mà bị đơn cho rằng có vấn đề do phe đối lập thông qua đơn phương đều đang ở trạng thái chưa có hiệu lực do bị đơn yêu cầu xem xét lại hoặc trì hoãn công bố.

Ngân sách năm 2025 không thể gây ảnh hưởng gì đến tình hình thực tế khi đang thực hiện ngân sách năm 2024 vào thời điểm tuyên bố thiết quân luật, và đối với ngân sách đó, cũng mới chỉ có sự thông qua của Ủy ban Ngân sách Đặc biệt của Quốc hội chứ chưa hề có sự thông qua của phiên họp toàn thể.

Do đó, không thể coi việc Quốc hội thực thi các quyền hạn như luận tội, lập pháp, thẩm định ngân sách đã tạo ra tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng thực tế tại thời điểm tuyên bố thiết quân luật.

Ngay cả khi việc thực thi quyền hạn của Quốc hội là bất hợp pháp hoặc không thỏa đáng, cũng có thể đối phó bằng các phương thức thực thi quyền lực thông thường như luận tội của Tòa án Hiến pháp, yêu cầu xem xét lại luật của bị đơn, nên không thể biện minh cho việc sử dụng quyền lực khẩn cấp quốc gia.

Bị đơn cũng lập luận rằng đã tuyên bố thiết quân luật để giải tỏa nghi vấn về bầu cử gian lận. Tuy nhiên, chỉ riêng việc tồn tại các nghi vấn không thể coi là đã xảy ra tình trạng khủng hoảng nghiêm trọng thực tế.

Ngoài ra, Ủy ban Bầu cử Trung ương đã thông báo rằng phần lớn các lỗ hổng bảo mật đã được xử lý trước cuộc bầu cử Quốc hội khóa 22, đồng thời đã có các biện pháp như công khai video CCTV tại nơi lưu trữ hòm phiếu sớm/hòm phiếu qua đường bưu điện 24/24 và áp dụng chế độ kiểm phiếu thủ công, nên lập luận của bị đơn không thể coi là thỏa đáng.

Cuối cùng, ngay cả khi cân nhắc tất cả các tình tiết mà bị đơn đưa ra, vẫn không thể coi là tồn tại một tình trạng khủng hoảng đủ để biện minh một cách khách quan cho phán quyết của bị đơn vào thời điểm tuyên bố thiết quân luật.

Hiến pháp và Luật Thiết quân luật yêu cầu yêu cầu thực chất của việc tuyên bố thiết quân luật là "cần phải có nhu cầu và mục đích quân sự để đáp ứng nhu cầu quân sự bằng binh lực hoặc duy trì trật tự an ninh công cộng".

Tuy nhiên, tình trạng tê liệt chính quyền hay nghi vấn bầu cử gian lận mà bị đơn nêu ra là những vấn đề cần được giải quyết thông qua các phương tiện chính trị, thể chế và tư pháp, chứ không phải vấn đề có thể giải quyết bằng cách huy động binh lực.

Bị đơn lập luận rằng đây là "thiết quân luật cảnh báo" hoặc "thiết quân luật kêu gọi" để thông báo cho người dân về sự lạm quyền của phe đối lập và tình trạng khủng hoảng quốc gia, nhưng đây không phải là mục đích của việc tuyên bố thiết quân luật theo quy định của Luật Thiết quân luật.

Hơn nữa, bị đơn không dừng lại ở việc tuyên bố thiết quân luật mà còn tiến xa hơn đến các hành vi vi phạm Hiến pháp và pháp luật như huy động quân đội, cảnh sát để cản trở quyền hạn của Quốc hội, vì vậy lập luận về "thiết quân luật cảnh báo" hay "kêu gọi" của bị đơn không thể được chấp nhận.

Do đó, việc tuyên bố thiết quân luật trong vụ án này đã vi phạm các yêu cầu thực chất của thiết quân luật khẩn cấp.

Tiếp theo, chúng ta sẽ xem xét liệu việc tuyên bố thiết quân luật này có tuân thủ các yêu cầu về thủ tục hay không.

① Việc tuyên bố thiết quân luật và bổ nhiệm Tư lệnh thiết quân luật phải thông qua sự thẩm định của Hội đồng Chính phủ.

Sự thật là ngay trước khi tuyên bố thiết quân luật, bị đơn đã giải thích ngắn gọn về mục đích tuyên bố cho Thủ tướng và 9 thành viên nội các. Tuy nhiên, khi cân nhắc đến việc bị đơn đã không giải thích các nội dung cụ thể của thiết quân luật như Tư lệnh thiết quân luật và cũng không tạo cơ hội cho các thành viên khác trình bày ý kiến, khó có thể coi là đã có sự thẩm định đối với việc tuyên bố thiết quân luật này.

Ngoài ra, bị đơn đã tuyên bố thiết quân luật dù Thủ tướng và các Bộ trưởng liên quan không ký vào văn bản, không công bố thời gian/địa điểm thi hành, không thông báo cho Quốc hội, do đó đã vi phạm các yêu cầu thủ tục của Hiến pháp và Luật Thiết quân luật.

② Về việc đưa quân đội và cảnh sát vào Quốc hội.

Bị đơn đã chỉ thị Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đưa quân đội vào Quốc hội. Sau đó, binh lính đã sử dụng trực thăng để xâm nhập vào khuôn viên Quốc hội, một số còn đập vỡ cửa kính để vào bên trong tòa nhà chính.

Bị đơn đã chỉ thị cho Tư lệnh Bộ Chỉ huy Tác chiến Đặc biệt Lục quân rằng: “Dường như chưa đủ túc số, hãy phá cửa vào và lôi những người bên trong ra”.

Ngoài ra, bị đơn còn thông báo nội dung sắc lệnh này cho Cảnh sát trưởng thông qua Tư lệnh thiết quân luật và đích thân gọi điện 6 lần. Cảnh sát trưởng đã thực hiện chặn hoàn toàn lối ra vào Quốc hội. Kết quả là một số nghị sĩ đang tập trung tại Quốc hội đã phải trèo tường hoặc không thể vào được bên trong.

Mặt khác, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã chỉ thị Tư lệnh Bộ Chỉ huy Tình báo Quốc phòng xác định vị trí của 14 người gồm Chủ tịch Quốc hội, đại diện các đảng phái nhằm mục đích bắt giữ khi cần thiết. Bị đơn đã gọi điện cho Phó Cục trưởng Cục Tình báo Quốc gia yêu cầu hỗ trợ Bộ Chỉ huy Tình báo Quốc phòng, và Tư lệnh Tình báo Quốc phòng đã yêu cầu Phó Cục trưởng xác nhận vị trí của những người nêu trên.

Như vậy, bị đơn đã huy động quân đội, cảnh sát để kiểm soát việc ra vào Quốc hội của các nghị sĩ, đồng thời chỉ thị lôi họ ra ngoài, gây cản trở quyền hạn của Quốc hội, do đó đã vi phạm điều khoản Hiến pháp trao quyền yêu cầu bãi bỏ thiết quân luật cho Quốc hội, xâm phạm quyền thẩm định/biểu quyết và đặc quyền bất khả xâm phạm của nghị sĩ. Ngoài ra, việc can dự vào nỗ lực xác định vị trí của đại diện các đảng phái cũng đã xâm phạm tự do hoạt động chính trị.

Bằng cách huy động binh lực vì mục đích chính trị như ngăn cản quyền hạn của Quốc hội, bị đơn đã khiến những người lính – vốn có sứ mệnh bảo vệ an ninh quốc gia và đất nước – phải đối đầu với chính người dân bình thường.

Vì lý do này, bị đơn đã xâm phạm tính trung lập chính trị của Quân đội và vi phạm nghĩa vụ chỉ huy quân đội theo Hiến pháp.

③ Về việc ban hành sắc lệnh trong vụ án này.

Thông qua sắc lệnh này, bị đơn đã cấm hoạt động của Quốc hội, cơ quan địa phương và các đảng phái, qua đó vi phạm các điều khoản Hiến pháp trao quyền bãi bỏ thiết quân luật cho Quốc hội, các điều khoản về chế độ đảng phái, nguyên tắc dân chủ đại diện và nguyên tắc phân quyền.

Bị đơn đã vi phạm các điều khoản Hiến pháp và Luật Thiết quân luật quy định yêu cầu hạn chế quyền cơ bản trong tình trạng thiết quân luật, vi phạm nguyên tắc lệnh bắt giữ (warrant requirement), từ đó xâm phạm các quyền chính trị cơ bản của công dân, quyền hành động tập thể, tự do nghề nghiệp, v.v.

④ Về việc khám xét và tịch thu Ủy ban Bầu cử Trung ương.

Bị đơn đã chỉ thị cho Bộ trưởng Bộ Quốc phòng huy động binh lực để kiểm tra hệ thống máy tính của Ủy ban Bầu cử. Theo đó, binh lính đã vào tòa nhà Ủy ban Bầu cử, thực hiện kiểm soát ra vào, tịch thu điện thoại của nhân viên và quay phim hệ thống máy tính.

Đây là hành động vi phạm nguyên tắc lệnh bắt giữ vì đã khám xét và tịch thu mà không có lệnh, đồng thời xâm phạm tính độc lập của Ủy ban Bầu cử.

⑤ Về nỗ lực xác định vị trí của các nhân vật pháp lý.

Như đã đề cập trước đó, bị đơn đã tham gia vào việc xác định vị trí nhằm mục đích bắt giữ khi cần, trong đó bao gồm cả cựu Chánh án Tòa án Tối cao và cựu Thẩm phán Tòa án Tối cao vừa mới nghỉ hưu không lâu. Điều này gây áp lực cho các thẩm phán đương nhiệm rằng họ có thể trở thành mục tiêu bắt giữ của chính quyền hành pháp bất cứ lúc nào, qua đó xâm phạm sự độc lập của tư pháp.

Bây giờ, chúng ta sẽ xem xét liệu các hành vi vi phạm pháp luật của bị đơn có đủ nghiêm trọng để cách chức hay không.

Sau khi tuyên bố thiết quân luật với mục đích gỡ bỏ tình trạng đối đầu với Quốc hội, bị đơn đã huy động quân đội và cảnh sát để cản trở quyền hạn Hiến pháp của Quốc hội, qua đó phủ nhận chủ quyền nhân dân và dân chủ; huy động binh lực để khám xét Ủy ban Bầu cử, phớt lờ cấu trúc quản trị theo Hiến pháp; và ban hành sắc lệnh gây xâm phạm quyền cơ bản của người dân trên diện rộng.

Hành vi này là vi phạm các nguyên tắc cơ bản của nhà nước pháp quyền và nhà nước dân chủ, bản thân nó đã xâm phạm trật tự hiến pháp và gây nguy hại nghiêm trọng đến sự ổn định của nền cộng hòa dân chủ.

Mặt khác, việc Quốc hội có thể nhanh chóng thông qua nghị quyết yêu cầu bãi bỏ thiết quân luật là nhờ vào sự phản kháng của người dân và sự thực thi nhiệm vụ thụ động của quân đội, cảnh sát, nên điều này không ảnh hưởng đến đánh giá về mức độ nghiêm trọng của hành vi vi phạm pháp luật của bị đơn.

Quyền hạn của Tổng thống xét cho cùng đều do Hiến pháp ban tặng. Bị đơn đã sử dụng quyền lực khẩn cấp quốc gia – vốn là quyền hạn cần được thực thi thận trọng nhất – vượt quá giới hạn Hiến pháp quy định, gây ra sự mất lòng tin vào việc thực thi quyền hạn của Tổng thống.

Kể từ khi bị đơn nhậm chức, do các cuộc luận tội bất thường và dày đặc từ phe đối lập, quyền hạn của nhiều quan chức cấp cao đã bị đình chỉ trong khi chờ luận tội. Về ngân sách năm 2025, lần đầu tiên trong lịch sử hiến pháp, Ủy ban Ngân sách Đặc biệt của Quốc hội đã chỉ thông qua việc cắt giảm mà không có sự tăng thêm, chỉ bởi phe đối lập.

Các chính sách chính do bị đơn thiết lập không thể thực hiện được do sự phản đối của phe đối lập, và phe đối lập đã đơn phương thông qua các dự luật mà chính phủ phản đối, dẫn đến việc bị đơn lặp đi lặp lại yêu cầu xem xét lại và Quốc hội biểu quyết lại.

Trong quá trình đó, bị đơn dường như đã cảm nhận được trách nhiệm nặng nề khi nhận thức rằng tình trạng tê liệt chính quyền và lợi ích quốc gia bị tổn hại đáng kể do sự lạm quyền của phe đối lập, và tin rằng phải tìm cách phá vỡ tình trạng này.

Việc bị đơn đánh giá rằng việc thực thi quyền hạn của Quốc hội là lạm quyền hoặc gây tê liệt chính quyền cần được tôn trọng trên phương diện chính trị.

Tuy nhiên, sự đối đầu giữa bị đơn và Quốc hội khó có thể coi là thuộc về trách nhiệm của một phía, và đây là vấn đề chính trị cần được giải quyết theo nguyên tắc dân chủ. Việc bày tỏ quan điểm chính trị hoặc ra quyết định công phải nằm trong phạm vi hài hòa với nền dân chủ được Hiến pháp bảo đảm.

Quốc hội lẽ ra phải tôn trọng ý kiến thiểu số và nỗ lực đạt được kết quả thông qua đối thoại và thỏa hiệp trên tinh thần khoan dung và kiềm chế trong mối quan hệ với Chính phủ. Bị đơn cũng lẽ ra phải tôn trọng Quốc hội – đại diện của nhân dân – như một đối tượng hợp tác.

Tuy nhiên, bị đơn đã coi Quốc hội như đối tượng cần loại bỏ, điều này phá vỡ tiền đề của nền chính trị dân chủ và khó có thể coi là hài hòa với dân chủ.

Ngay cả khi bị đơn đánh giá việc thực thi quyền hạn của Quốc hội là "sự bạo ngược của số đông", lẽ ra bị đơn phải đảm bảo rằng các cơ chế kiểm soát và đối trọng được hiện thực hóa thông qua các biện pháp tự cứu mà Hiến pháp dự liệu.

Bị đơn đã có cơ hội thuyết phục nhân dân để giành quyền chủ động trong điều hành đất nước tại cuộc bầu cử Quốc hội diễn ra khoảng 2 năm sau khi nhậm chức. Ngay cả khi kết quả không phù hợp với ý định của bị đơn, cũng không được phép tìm cách loại bỏ ý chí của những người dân đã ủng hộ phe đối lập.

Dù vậy, bị đơn đã vi phạm Hiến pháp và pháp luật khi tuyên bố thiết quân luật, tái hiện lịch sử lạm dụng quyền lực khẩn cấp quốc gia, gây chấn động người dân và tạo ra sự hỗn loạn trong mọi lĩnh vực xã hội, kinh tế, chính trị và ngoại giao.

Với tư cách là Tổng thống của toàn thể nhân dân, bị đơn đã vi phạm nghĩa vụ hòa hợp cộng đồng xã hội, vượt lên trên những người ủng hộ mình.

Bằng cách huy động quân đội, cảnh sát làm tổn hại quyền hạn của các cơ quan hiến pháp như Quốc hội và xâm phạm quyền con người cơ bản của người dân, bị đơn đã chối bỏ nghĩa vụ bảo vệ hiến pháp và phản bội nghiêm trọng sự tín nhiệm của nhân dân Hàn Quốc – chủ thể của nền cộng hòa dân chủ.

Cuối cùng, hành vi vi phạm Hiến pháp và pháp luật của bị đơn là hành vi phản bội sự tín nhiệm của nhân dân, cấu thành hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng không thể dung thứ dưới góc độ bảo vệ hiến pháp.

Do những tác động tiêu cực và hệ lụy từ hành vi vi phạm pháp luật của bị đơn đối với trật tự hiến pháp là vô cùng nghiêm trọng, nên lợi ích bảo vệ hiến pháp đạt được từ việc cách chức bị đơn được công nhận là lớn đến mức áp đảo những tổn thất quốc gia phát sinh từ việc cách chức tổng thống.

Vì vậy, với ý kiến đồng thuận tuyệt đối của tất cả các thẩm phán, chúng tôi tuyên án.

Vì đây là vụ án luận tội, tôi xin xác nhận giờ tuyên án. Hiện tại là 11 giờ 22 phút sáng.

Tuyên án: Cách chức bị đơn, Tổng thống Yoon Suk Yeol.

Phiên tòa tuyên án đến đây là kết thúc.

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.
전다현 기자
allhyeon@bizhankook.com
저작권자 ⓒ 비즈한국 무단전재 및 재배포 금지