주메뉴바로가기본문바로가기
비즈한국 비즈한국

Xem xét cam kết của 4 ứng cử viên tổng thống về địa phương… Bí quyết vực dậy kinh tế địa phương ở đâu?

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.  Read original in Korean →

[비즈한국] Cuộc bầu cử Tổng thống lần thứ 21 chỉ còn cách một tuần. Có lẽ vì nhịp độ của cuộc bầu cử sớm đang diễn ra vô cùng gấp rút, nên khó có thể tìm thấy những thảo luận mang tính xây dựng về các chính sách hay cam kết đã qua suy xét kỹ lưỡng. Trong bối cảnh đời sống nhân dân gặp khó khăn do tình trạng tăng trưởng thấp kéo dài cộng với bất ổn chính trị, cuộc khủng hoảng kinh tế địa phương lại càng trở nên trầm trọng hơn. Thông qua cam kết của 4 ứng cử viên tổng thống (Lee Jae-myung của Đảng Dân chủ, Kim Moon-soo của Đảng Quyền lực Quốc dân, Lee Jun-seok của Đảng Cải cách và Kwon Young-guk của Đảng Lao động Dân chủ), chúng tôi đã xem xét các phương án thúc đẩy kinh tế địa phương của từng ứng viên.

Hình ảnh các ứng cử viên tổng thống của các đảng tham gia bầu cử lần thứ 21 chụp ảnh lưu niệm trước phiên tranh luận thứ 2. Từ trái sang: các ứng viên Lee Jae-myung (Đảng Dân chủ), Kim Moon-soo (Đảng Quyền lực Quốc dân), Lee Jun-seok (Đảng Cải cách), Kwon Young-guk (Đảng Lao động Dân chủ). Ảnh = Phóng viên ảnh Quốc hội
Hình ảnh các ứng cử viên tổng thống của các đảng tham gia bầu cử lần thứ 21 chụp ảnh lưu niệm trước phiên tranh luận thứ 2. Từ trái sang: các ứng viên Lee Jae-myung (Đảng Dân chủ), Kim Moon-soo (Đảng Quyền lực Quốc dân), Lee Jun-seok (Đảng Cải cách), Kwon Young-guk (Đảng Lao động Dân chủ). Ảnh = Phóng viên ảnh Quốc hội

Cả 4 ứng cử viên đều đặt mục tiêu củng cố phân quyền địa phương làm tiền đề. Họ đưa ra các cam kết thông qua hình thức đầu tư quy mô lớn phù hợp với tình hình thực tế của từng vùng, hoặc giới thiệu các chính sách và cơ quan riêng biệt. Tỷ trọng dành cho mảng địa phương trong 10 cam kết chính của 4 ứng viên rất khác nhau, và nội dung chi tiết cũng cho thấy sự khác biệt tùy theo màu sắc chính trị của từng người.

Ứng viên Lee Jae-myung của Đảng Dân chủ tập trung vào sự phát triển cân bằng giữa các vùng. Trong cam kết 'Thủ đô hành chính Sejong và thúc đẩy 5 cực 3 đặc', 5 cực nghĩa là '5 vùng siêu đại đô thị' bao gồm vùng thủ đô, vùng Đông Nam, vùng Daegu-Gyeongbuk, vùng Trung bộ và vùng Honam; còn 3 đặc là 3 tỉnh tự trị đặc biệt gồm Jeju, Gangwon và Jeonbuk. Kế hoạch là thành lập Hội đồng Phân quyền Tự trị Quốc gia để tăng cường quyền tự trị của mỗi chính quyền địa phương, đồng thời mở rộng ngân sách trợ cấp địa phương và mở rộng tài chính địa phương thông qua việc tìm kiếm các nguồn thu thuế tự chủ. Nền tảng để vực dậy kinh tế địa phương được ông đề cập đến là ngành du lịch. Cụ thể, ông hứa sẽ thúc đẩy du lịch địa phương bằng cách mở rộng hệ thống hỗ trợ nghỉ phép cho người lao động.

Đối với ứng viên Lee, trang web chính thức đã thiết lập các cam kết riêng biệt theo từng vùng và 17 đơn vị hành chính để nêu rõ các chính sách tùy chỉnh cho từng địa phương. Ví dụ như biến thành phố Gwangju thành đô thị di động, hay chuyển trụ sở Bộ Hải dương và Thủy sản đến Busan và thu hút 100 doanh nghiệp lớn. Đối với thành phố Sejong, ông sẽ xây dựng tòa nhà Quốc hội và văn phòng làm việc của Tổng thống tại đây để biến nơi này thành thủ đô hành chính.

Trong 10 cam kết chính của ứng viên Kim Moon-soo từ Đảng Quyền lực Quốc dân, khó có thể tìm thấy các cam kết chi tiết về kinh tế địa phương ngoài việc mở rộng đường sắt tốc độ cao vùng (GTX). Trong mục 'Đất nước kết nối bằng GTX, Đại Hàn Dân Quốc cùng phát triển', ông nêu rõ việc mở rộng GTX, mô hình của vùng thủ đô, ra 5 vùng đại đô thị trên cả nước, đồng thời chuyển giao các quyền hạn mà chính phủ trung ương đang nắm giữ như quy hoạch đô thị, công nghiệp, nhân sự, thuế, lập pháp, giáo dục... cho địa phương. Trong số các cam kết liên quan đến tiểu thương, có một phần nhỏ đề cập đến việc thúc đẩy tiêu dùng địa phương thông qua việc phục hồi các chợ truyền thống.

Vào ngày 26 tháng 5, ứng viên Kim đã lấp đầy những khoảng trống bằng cách công bố 20 cam kết thúc đẩy kinh tế địa phương. Điểm đáng chú ý là việc mở rộng nguồn lực để vực dậy địa phương. Ông đề xuất tăng quy mô tài khoản đặc biệt phát triển cân bằng từ 14,7 nghìn tỷ won (tính đến năm 2025) lên 30 nghìn tỷ won mỗi năm, đồng thời nâng tỷ lệ thuế tiêu thụ địa phương (25,3%) và thuế thu nhập địa phương (20,8%) lên lần lượt là 40% và 30%. Ông cũng đưa ra phương án hoãn thuế thu nhập chuyển nhượng cho những cư dân vùng thủ đô bán nhà và chuyển đến sinh sống tại khu vực ngoài vùng thủ đô trên 15 năm. Việc ban hành 'Đạo luật đặc biệt phát triển ngân hàng địa phương', điều mà các ngân hàng địa phương từng yêu cầu nhưng bị cơ quan tài chính từ chối, cũng đã được đưa vào cam kết của ông Kim.

Nhiều cam kết của ông cũng có nét tương đồng với ứng viên Lee Jae-myung. Chẳng hạn như kế hoạch biến Sejong thành thủ đô hành chính bằng cách đặt tòa nhà Quốc hội, văn phòng Tổng thống và các cơ quan hành chính trung ương tại đây, lấy ngành công nghiệp văn hóa làm động lực phát triển cân bằng, hay các chính sách bồi dưỡng các trường đại học quốc gia ngoài vùng thủ đô.

Trong bối cảnh kinh tế địa phương trì trệ, các ứng cử viên Tổng thống đã đưa ra các cam kết cần tăng cường phân quyền tự trị để thúc đẩy kinh tế địa phương. Ảnh = Phóng viên Choi Joon-pil
Trong bối cảnh kinh tế địa phương trì trệ, các ứng cử viên Tổng thống đã đưa ra các cam kết cần tăng cường phân quyền tự trị để thúc đẩy kinh tế địa phương. Ảnh = Phóng viên Choi Joon-pil

Ứng viên Lee Jun-seok của Đảng Cải cách đưa ra hai trong số 10 cam kết chính là phương án thúc đẩy kinh tế địa phương. Một là mở rộng quyền tự chủ về thuế doanh nghiệp của chính quyền địa phương, hai là ủy quyền quyết định mức lương tối thiểu cho chính quyền địa phương.

Trọng tâm của việc mở rộng quyền tự chủ về thuế doanh nghiệp là giảm 30% phần thuế quốc gia và chuyển đổi thành thuế địa phương để chính quyền địa phương có thể áp dụng mức thuế linh hoạt lên đến tối đa 50%. Mục đích là để chính quyền địa phương có thể tự chủ đưa ra các ưu đãi thuế nhằm thu hút doanh nghiệp. Đối với chế độ lương tối thiểu, phương án là sau khi Ủy ban Lương tối thiểu thuộc chính phủ trung ương quyết định mức lương tối thiểu, từng chính quyền địa phương sẽ dựa vào đó để điều chỉnh tăng hoặc giảm trong phạm vi 30%.

Cam kết quyết định lương tối thiểu theo từng địa phương của ứng viên Lee đã bị ứng viên Kwon Young-guk của Đảng Lao động Dân chủ chỉ trích tại phiên tranh luận thứ nhất về chủ đề kinh tế vào ngày 18 rằng: "Sự phân biệt đối xử về lương giữa các tập đoàn lớn với doanh nghiệp vừa và nhỏ, nam với nữ, lao động chính thức với lao động không chính thức, lao động nền tảng đang rất nghiêm trọng, việc phân biệt cả giữa vùng thủ đô và ngoài thủ đô là một tư tưởng nguy hiểm", đồng thời cảnh báo rằng "nếu phân hóa lương bổng, nhân lực sẽ đổ dồn về vùng thủ đô".

Ứng viên Kwon Young-guk, trong mục 'Cấu trúc kinh tế cùng chung sống vượt qua bất bình đẳng' thuộc 10 cam kết chính, đã đề xuất việc thành lập ngân hàng công cộng địa phương và áp dụng chế độ đầu tư cổ phần vào các doanh nghiệp vừa và nhỏ, hộ kinh doanh trong cộng đồng địa phương. Ngân hàng công cộng địa phương là cơ quan do chính quyền địa phương góp vốn 100% sở hữu, hoạt động như một tổ chức tài chính công dựa trên ngân sách địa phương và tiền gửi của người dân. Ngân hàng này sẽ đầu tư cổ phần vào các doanh nghiệp vừa và nhỏ hoặc các hộ kinh doanh địa phương đang gặp khó khăn để giúp họ phục hồi. Về phân quyền địa phương, ông Kwon chỉ đưa ra đề xuất cải cách hiến pháp để thay đổi tên gọi từ chính quyền tự quản địa phương sang 'chính phủ địa phương'.

Các cam kết liên quan đến kinh tế địa phương của 4 ứng viên đảng phái cho thấy sự khác biệt lớn về tư tưởng. Ứng viên Lee Jae-myung và Kim Moon-soo vẽ nên bức tranh mở rộng từ việc phát triển cân bằng lãnh thổ và xây dựng cơ sở hạ tầng do chính phủ trung ương chủ trì sang phân quyền tự trị, cải cách hành chính và thúc đẩy kinh tế. Ứng viên Lee Jun-seok tập trung vào quyền quyết định thuế và lương, trong khi ứng viên Kwon Young-guk chọn giải pháp tài chính công để vực dậy kinh tế địa phương.

Nhiều ý kiến cho rằng các cam kết địa phương của từng ứng viên chỉ dừng lại ở mức kế hoạch phát triển chứ chưa có lộ trình cụ thể, hoặc vẫn còn hạn chế do chính phủ trung ương chủ đạo. Trong báo cáo so sánh, đánh giá 10 cam kết về lĩnh vực phân quyền và tự trị địa phương vào ngày 26, Liên minh vì Cải cách Kinh tế Dân sự chỉ ra rằng: "Cam kết tự trị địa phương là lĩnh vực bộc lộ sự quan tâm và ưu tiên chính sách của mỗi ứng viên về cân bằng vùng miền, nhưng các cam kết được đưa ra trong cuộc bầu cử này chỉ dừng lại ở sự phân tán chức năng, rõ ràng chưa thể dẫn đến những cải cách phân quyền thực chất".

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.
심지영 기자

금융, 가상자산, 핀테크, 투자 업계 중심으로 취재하고 있습니다. 언제든 제보주세요.

jyshim@bizhankook.com
저작권자 ⓒ 비즈한국 무단전재 및 재배포 금지