[비즈한국] Sau hơn hai tháng hoạt động, Ủy ban Kế hoạch Quốc gia đã hoàn tất các nhiệm vụ quốc gia dưới thời chính phủ Lee Jae-myung. Trong lĩnh vực quốc phòng, điểm đáng chú ý là mô hình được gọi là 'hệ thống chuẩn quân chủng thứ 4 của Thủy quân lục chiến'. Để Thủy quân lục chiến Hàn Quốc thực sự phát triển và trở thành 'quân chủng thứ tư' đúng nghĩa, cần có sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho chiến tranh tương lai thay vì chỉ đơn thuần gia tăng quy mô.
Nhu cầu về việc 'độc lập Thủy quân lục chiến' đã được thảo luận từ nhiều thập kỷ trước. Kể từ khi thành lập năm 1949, lực lượng này đã lập nhiều chiến công như tiêu diệt biệt kích vũ trang, tham gia Chiến tranh Triều Tiên và Chiến tranh Việt Nam. Tuy nhiên, lịch sử của đơn vị này cũng từng trải qua những thay đổi về cơ cấu chỉ huy do tình hình chính trị, như việc Bộ Tư lệnh Thủy quân lục chiến bị giải thể năm 1973 và tái lập năm 1987. Việc đồng minh Hoa Kỳ duy trì hệ thống 4 quân chủng, cùng quy mô Thủy quân lục chiến Hàn Quốc nằm trong top 5 thế giới cũng thường được viện dẫn làm cơ sở cho sự độc lập này.
Do đó, phương án cải tổ Thủy quân lục chiến do Ủy ban Kế hoạch Quốc gia đề xuất là tin vui đối với các cựu chiến binh, quân nhân tại ngũ và những người dân ủng hộ đơn vị này. Ủy ban đã quyết định chuyển đổi Thủy quân lục chiến sang hệ thống chuẩn quân chủng thứ 4 nhằm đảm bảo tính độc lập, quyền tác chiến riêng biệt, đồng thời nâng cao năng lực và vị thế của Bộ Tư lệnh.

Tuy nhiên, không phải ai cũng hoàn toàn ủng hộ hệ thống này. Chính phủ tiền nhiệm từng hứa hẹn trong chiến dịch tranh cử sẽ đưa Thủy quân lục chiến trở thành quân chủng độc lập thứ 4 và có tướng 4 sao, nhưng thực tế lại lờ đi việc tăng cường sức mạnh chiến đấu. Đáng nói hơn, những cáo buộc về áp lực chính trị sau cái chết oan ức của một quân nhân trẻ đã dẫn đến việc thành lập cuộc điều tra đặc biệt (vụ án Thượng sĩ Chae), tạo nên một 'tiền lệ bi thảm'.
Những hành vi sai trái như vậy, vì lợi ích chính trị và lòng tham cá nhân mà phá hoại quân đội, thực chất là hành động gây hại cho đất nước. Do đó, để cam kết quốc phòng của chính phủ lần này thực sự đạt được mục tiêu, cần suy ngẫm sâu sắc về 'tính chính đáng của hệ thống 4 quân chủng', đồng thời tìm cách tăng cường sức mạnh chiến đấu để bảo vệ sinh mạng người dân và lợi ích quốc gia - bản chất cốt lõi của quân đội.
Trên thực tế, tính đến năm 2025, môi trường tác chiến mà Thủy quân lục chiến đang đối mặt rất bất lợi. Sự phát triển của vũ khí hiện đại và môi trường quốc tế đang trực tiếp đe dọa đến lý do tồn tại của lực lượng này.
Hiện nay, nhiệm vụ quan trọng và cốt lõi nhất là tác chiến đổ bộ đã trở nên khó khăn hơn bao giờ hết trong lịch sử nhân loại. Đặc biệt, các chiến dịch đổ bộ tấn công (Amphibious Assault Operation) xuyên thủng phòng tuyến ven biển của địch rất hiếm khi được thực hiện trong thời gian gần đây. Nguyên nhân là do sự phát triển của công nghệ radar, thiết bị dò tìm, tên lửa và hàng không đã khiến nhiệm vụ này trở nên vô cùng gian nan. Phần lớn các cuộc đổ bộ của Thủy quân lục chiến hiện đại thường chỉ là đổ bộ hành chính (Administrative Landing), tức là vận chuyển nhân lực và vật tư trong điều kiện phi tác chiến.
Vì lý do này, Thủy quân lục chiến Mỹ - lực lượng lớn nhất và mạnh nhất thế giới - trong 10 năm qua đã thực hiện cuộc cải cách mang tính đột phá mang tên 'Force Design', bao gồm cả việc từ bỏ hoàn toàn xe tăng.
Vậy liệu Thủy quân lục chiến Hàn Quốc có nên thực hiện cải cách tương tự để củng cố hệ thống chuẩn quân chủng thứ 4 và năng lực tác chiến độc lập? Đáng tiếc là điều đó rất khó khăn. Trong kế hoạch tác chiến thời chiến của quân đội Hàn Quốc, 'tác chiến đổ bộ tấn công' là một phần cốt lõi. Trong khi Thủy quân lục chiến Mỹ đang thực hiện cắt giảm và từ bỏ dần các nhiệm vụ này do cải cách, thì Thủy quân lục chiến Hàn Quốc lại đang ở tình thế phải gánh vác cả những vai trò mà phía Mỹ từ bỏ trong các hoạt động đổ bộ truyền thống.
Thực tế, việc xây dựng sức mạnh tương lai của Thủy quân lục chiến hiện đang phải ôm đồm đủ mọi thứ: từ tác chiến phân tán theo kiểu Mỹ, tác chiến đổ bộ tấn công quy mô lớn, cho đến nhiệm vụ phòng thủ các đảo Tây Bắc, Gimpo và khu vực Ganghwa.
Với tình trạng này, gần như không thể để Thủy quân lục chiến phát huy sức mạnh chiến đấu trong hệ thống chuẩn quân chủng thứ 4 thực thụ.
Do đó, để việc cải tổ thành công, Thủy quân lục chiến cần những đổi mới để phát huy sức mạnh trong chiến tranh hiện đại, đồng thời cần sự hỗ trợ mạnh mẽ và được cấp những năng lực mới.
Trước hết, cần xem xét lại tính khả thi của các kế hoạch tác chiến hiện tại, đặc biệt là nhiệm vụ đổ bộ tấn công vào hậu phương địch trong tình huống chiến tranh với Triều Tiên, và áp dụng một phần các khái niệm tác chiến mới của Thủy quân lục chiến Mỹ.
Ví dụ, hiện nay Thủy quân lục chiến đang sử dụng tàu đổ bộ cao tốc (LSF-2) để chở các thiết bị hạng nặng như xe tăng vào bờ. Thay vì đổ bộ xe tăng, có thể chuyển hướng sang việc chở thiết bị xây dựng căn cứ drone tấn công lên các đảo hoang, hoặc biến các phương tiện không người lái trên mặt nước/dưới nước của ta thành các trạm tiếp tế tên lửa hoặc nhiên liệu.
Hoặc, có thể xem xét mở rộng năng lực của trực thăng tấn công đổ bộ Marineon (MAH-1). Thay vì trang bị pháo, rocket và tên lửa tầm ngắn 2-8km, có thể tích hợp các loại tên lửa hành trình tầm xa trên 200km như tên lửa 'Barracuda' của Mỹ để thay thế máy bay chiến đấu trong nhiệm vụ tấn công chính xác tầm xa. Hoặc lắp đặt radar AESA cho trực thăng để thực hiện nhiệm vụ đánh chặn các drone tự sát của địch xâm nhập qua đường biển.
Tất nhiên, những thay đổi này có thể xung đột với mục tiêu cuối cùng hiện tại là 'tác chiến đổ bộ tấn công cấp sư đoàn'. Tuy nhiên, khi hệ thống phòng thủ ven biển của Triều Tiên, Trung Quốc và Nhật Bản ngày càng phát triển, việc thực hiện các chiến dịch truyền thống như đưa xe tăng lên bãi cát địch ngày càng trở nên khó khả thi. Để hệ thống chuẩn quân chủng thứ 4 thực sự ổn định, cần phải suy nghĩ lại về mục tiêu và phương thức thực hiện các chiến dịch viễn chinh của Thủy quân lục chiến với một tinh thần sẵn sàng tái định nghĩa hoàn toàn nhiệm vụ của mình.