[비즈한국] Dự án Hỗ trợ Mỹ thuật Hàn Quốc, khởi đầu với kế hoạch thuần túy nhằm nâng đỡ các nghệ sĩ, đã duy trì được 10 năm. Chúng tôi đã giữ vững tâm niệm ban đầu và hỗ trợ cho khoảng 230 nghệ sĩ. Đây là công việc độc nhất vô nhị mà chưa một cơ quan truyền thông, tổ chức văn hóa hay cơ quan nhà nước nào ở trong nước từng thực hiện. Chúng tôi tự hào rằng sự kiên trì suốt 10 năm đó đã khắc ghi một giá trị riêng vào nền mỹ thuật Hàn Quốc thế kỷ 21. Vì thế, dự án được đánh giá là đã tạo ra "một cột mốc quan trọng để quan sát dòng chảy mỹ thuật đương đại Hàn Quốc thông qua lịch sử 10 năm". Giờ đây, ở Mùa 11, chúng tôi tiếp tục khai phá một con đường mới cho mỹ thuật Hàn Quốc.

Kỹ thuật tạo ra cái đẹp được gọi là "mỹ thuật". Cái đẹp, về cơ bản, có thể hiểu là điều gì đó trông thuận mắt, khiến người ta muốn nhìn lại nhiều lần và cảm thấy vui vẻ khi ngắm nhìn.
Tuy nhiên, tiêu chuẩn đánh giá cái đẹp đã thay đổi theo thời đại và môi trường. Chính vì vậy, các nghệ sĩ đã không ngừng nỗ lực và tìm cách khám phá giá trị của cái đẹp ngay cả trong những thứ không hề đẹp đẽ.
Họa sĩ Caravaggio vào cuối thời kỳ Phục hưng đã cố gắng tìm kiếm bản chất của vẻ đẹp đích thực thông qua những nhân vật xấu xí. Géricault, người được đánh giá là thiên tài của chủ nghĩa hiện thực lãng mạn, đã tiếp cận giá trị của vẻ đẹp mới thông qua các tử thi hay xác động vật bị phân cắt, trong khi họa sĩ tượng trưng người Thụy Sĩ Böcklin lại theo đuổi vẻ đẹp kỳ dị trong hình ảnh của cái chết.


Các họa sĩ theo trường phái biểu hiện ở Đức và Bắc Âu cũng đã mở rộng khái niệm về cái đẹp thông qua những hình ảnh khó có thể gọi là đẹp. Họa sĩ người Na Uy Munch tìm thấy một gương mặt khác của cái đẹp trong nỗi u sầu, bất an và sợ hãi; trong khi họa sĩ người Đức Kollwitz tìm thấy nó trong nỗi đau của nghèo đói và đói khát.
Mặt khác, Francis Bacon, người dẫn dắt trường phái hậu hiện đại ở Anh, đã khắc họa vẻ đẹp qua những hình tượng con người méo mó hòa quyện giữa ma túy, đồng tính và bạo lực. Damien Hirst, nghệ sĩ đương đại người Anh nổi tiếng nhờ những hình ảnh gây sốc, cũng đã đưa ra bộ mặt của cái đẹp mà thời đại này đang trăn trở thông qua vẻ đẹp kỳ quái.
Tại sao họ lại muốn nói điều gì thông qua những hình ảnh khó gọi là đẹp như vậy? Có lẽ đó là "sự thật". Họ cho rằng vẻ đẹp đích thực chính là hình hài của sự thật bao quanh con người, và mục đích của nghệ thuật là tìm kiếm và phơi bày điều đó.

Tranh của Chae Jung-wan cũng cần được tiếp cận theo cùng hướng tư duy đó. Tranh của anh tràn ngập bầu không khí u tối, đen đặc. Để bộc lộ những thông điệp mạnh mẽ, anh chủ yếu sử dụng tông màu đen trắng. Ngược lại, các hình ảnh trong tranh lại rất hiện thực và rõ ràng. Những nhân vật mặc vest gợi nhớ đến đặc vụ Smith trong bộ phim "Matrix" thực hiện nhiều hành động khác nhau, diễn tả câu chuyện mà tác giả muốn truyền tải. Vì vậy, sự thật là khi xem tranh của anh, người xem cảm thấy không thoải mái.
Sự thật mà Chae Jung-wan muốn nói qua đó là gì? Đó là anh muốn chế giễu hình ảnh của những thế lực quyền năng đang thao túng xã hội theo ý muốn của riêng họ. Lý do khiến tác phẩm dù thể hiện thông điệp nặng nề, mạnh mẽ một cách trực diện mà vẫn đầy sức thuyết phục là vì anh đã dàn dựng bố cục tranh bằng ngôn ngữ hài hước đen tối.
Trong thời đại mà "sự nhẹ tựa lông hồng của sự tồn tại" đang tràn lan, tại sao những bức tranh đầy nghiêm túc của Chae Jung-wan lại mang đến cảm giác mới mẻ đến lạ thường? Ngay cả khi chúng ta đang sống trong thế giới được tạo ra bởi những thế lực dân chủ hóa với các giá trị nhân dân làm đầu.