[비즈한국] Dự án Hỗ trợ Mỹ thuật Hàn Quốc, được khởi xướng với mục đích duy nhất là hỗ trợ các nghệ sĩ, đã đồng hành suốt 10 năm qua. Giữ vững tâm niệm ban đầu, dự án đã cổ vũ hơn 230 nghệ sĩ. Đây là hoạt động chưa từng có tiền lệ tại bất kỳ cơ quan ngôn luận, tổ chức văn hóa hay cơ quan nhà nước nào ở Hàn Quốc. Chúng tôi tự hào rằng sự kiên trì trong suốt 10 năm qua đã khắc ghi một giá trị riêng biệt vào nền mỹ thuật Hàn Quốc thế kỷ 21. Chính vì vậy, dự án được đánh giá là đã tạo ra "một điểm nhìn để quan sát dòng chảy của mỹ thuật đương đại Hàn Quốc thông qua lịch sử 10 năm". Giờ đây, ở Mùa 11, chúng tôi tiếp tục mở ra một con đường mới cho mỹ thuật Hàn Quốc.

Cuộc sống là một bài toán không có đáp án. Chỉ có những công thức khác nhau để tìm kiếm lời giải chứ khó mà tìm thấy một câu trả lời rạch ròi. Chừng nào cuộc sống còn tiếp diễn…. Vậy thì, có thể tìm thấy lời giải cho cuộc sống ở đâu? Có lẽ nó nằm ở cái chết, nơi mà cuộc đời cuối cùng cũng dẫn đến. Xét cho cùng, sống chính là hành trình đi đến cái chết. Cuộc sống của chúng ta nằm trong chính sự mâu thuẫn đó.
Tiểu thuyết gia người Pháp J.M.G. Le Clézio, người nhận giải Nobel Văn học năm 2008, đã được công nhận nhờ xây dựng thế giới nghệ thuật xoay quanh chủ đề mâu thuẫn của cuộc sống. Trong tác phẩm đầu tay "Trận lụt" (Le Déluge), ông có một câu nói nổi tiếng đúc kết chủ đề này: "Chúng ta, ngay từ khi sinh ra, đã tiến gần hơn đến cánh cửa cái chết từng bước một. Sống qua từng ngày cũng có nghĩa là đang dần chết đi."
Ta có thể thấy thoáng qua thế giới quan Phật giáo cho rằng sống cũng chính là chết. Như vậy, "mâu thuẫn" luôn là một chủ đề hấp dẫn trong nghệ thuật. Vì thế, dù là thời đại nào hay ở bất kỳ đâu, việc bắt gặp những tác phẩm lấy mâu thuẫn làm chủ đề cũng không phải là điều quá khó khăn.


Đặc biệt trong hội họa, nó còn phát triển thành một hình thức nghệ thuật. Đó là việc kết hợp các yếu tố đối lập để làm nổi bật chủ đề và tăng cường sự tập trung cho bức tranh. Trong lịch sử mỹ thuật phương Tây, có vô số kiệt tác dựa trên hình thức và nội dung mâu thuẫn như vậy.
Tranh của Kim Yang-mi cũng xuất phát từ những mâu thuẫn. Những gì cô xử lý trên khung tranh đều là những đối tượng có quan hệ đối lập hoặc trái ngược nhau. Nhân tạo và tự nhiên, trong nhà và ngoài trời, thế giới thực tại và ảo mộng, quá khứ và hiện tại hoặc tương lai. Yếu tố đóng vai trò là sợi dây kết nối tất cả những điều này trong một bối cảnh chính là tính trang trí.
Nhờ tính trang trí, tranh của cô dễ dàng được công chúng đón nhận. Việc một bức tranh nhanh chóng gây ấn tượng với người xem chứng tỏ nó có sức thuyết phục nhất định. Đây chính là một trong những thế mạnh trong hội họa của Kim Yang-mi.

Điều đầu tiên thu hút ánh nhìn trong các tác phẩm của họa sĩ chính là không gian nội thất với vẻ đẹp trang trí nổi bật. Ở đó có một cô bé với ngoại hình như búp bê. Những con vật, cây cối và đồ vật mang tính biểu tượng được sắp xếp theo một bố cục đầy tính toán. Cô bé đóng vai trò chủ đạo trong nhiều tình huống khác nhau.
Cô bé dường như đang chơi một trò chơi nào đó, nhưng với khuôn mặt nghiêm nghị không phù hợp với hoàn cảnh. Chính vì thế, dù tranh của Kim Yang-mi có tính trang trí nổi bật, chúng vẫn mang lại cảm giác không hề tầm thường.
Tuy nhiên, yếu tố thực sự quan trọng trong tranh của cô chính là sự độc lập trong màu sắc. Màu sắc của cô mang đến cảm giác rất lạ lẫm. Nó khác xa với những cách phối màu mà nhiều họa sĩ thường dùng. Chính vì vậy, đôi khi sự kết hợp màu sắc còn tạo cảm giác chênh lệch, phá cách.
Cô chồng lớp các màu bổ túc để tạo nên chiều sâu và nét kỳ ảo đầy mê hoặc cho bức tranh. Chính điều này khiến ánh nhìn của người xem lưu lại lâu hơn trên các tác phẩm của cô. Họa sĩ chia sẻ rằng thông qua sự mâu thuẫn trong màu sắc, cô muốn thể hiện hai thế giới đối lập là thực tại của con người và những giấc mơ.