[비즈한국] Dự án Hỗ trợ Mỹ thuật Hàn Quốc, được khởi xướng với mục tiêu duy nhất là hỗ trợ các nghệ sĩ, đã duy trì suốt 10 năm qua. Giữ vững tâm niệm ban đầu, dự án đã tiếp sức cho hơn 230 nghệ sĩ. Đây là một việc làm độc nhất vô nhị mà chưa cơ quan truyền thông, tổ chức văn hóa hay cơ quan nhà nước nào ở trong nước từng thực hiện. Chúng tôi tự hào khẳng định rằng sự kiên trì trong một thập kỷ đó đã trở thành một giá trị được khắc ghi trong nền mỹ thuật Hàn Quốc thế kỷ 21. Chính vì vậy, dự án được đánh giá là đã tạo ra 'một cột mốc quan sát dòng chảy của mỹ thuật hiện đại Hàn Quốc thông qua lịch sử 10 năm của Dự án Hỗ trợ Mỹ thuật Hàn Quốc'. Giờ đây, ở Mùa 11, chúng tôi tiếp tục mở ra một con đường mới cho mỹ thuật Hàn Quốc.

Cuối những năm 1990, tôi lần đầu đến Paris. Trời lạnh và ánh nắng thì thật keo kiệt. Đường phố lúc 7 giờ sáng vẫn còn chìm trong bóng tối. Tôi đẩy cửa bước vào một tiệm bánh, bị lôi cuốn bởi mùi hương thơm lừng, vì nghĩ rằng đã đến Paris thì nhất định phải nếm thử một chiếc bánh baguette mới ra lò.
Tại đó, tôi đã bắt gặp một người Paris chính hiệu mà trước đây tôi chỉ được thấy qua sách vở. Trông ông ấy tầm độ tuổi bảy mươi. Mái tóc bạc được chải chuốt gọn gàng kết hợp đầy trang nhã với chiếc mũ phớt màu nâu sepia, còn cặp kính gọng kim loại mảnh màu vàng khiến tuổi tác như chẳng còn quan trọng. Bộ ria mép rậm rạp trông thật chỉn chu như đã được cắt tỉa kỹ lưỡng. Ông mặc bộ vest màu xanh navy, kết hợp với sơ mi trắng tinh, cà vạt màu tím ánh xanh và chiếc khăn quàng cổ màu đỏ tươi rực rỡ. Đôi giày da màu nâu sẫm cũng sáng bóng như vừa mới được đánh. Gu thời trang được trau chuốt kỹ lưỡng ấy mang lại cảm giác tươi mới như bầu không khí buổi sáng mùa đông Paris. Ông đi cùng một chú chó cưng có bộ lông ánh vàng óng ả và đang rời tiệm bánh với chiếc baguette vừa mới mua.
Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, ông nở một nụ cười dịu dàng. Hình ảnh bóng lưng của ông, cùng hương thơm thoang thoảng, đã in đậm trong tâm trí tôi rất lâu. Nó khiến cho vẻ ngoài xộc xệch của tôi khi vừa rời giường khách sạn trở nên thật đáng xấu hổ.
Một người Paris chuẩn bị hoàn hảo đến mức đó ngay cả cho một chuyến đi ngắn ngủi để mua bánh ăn sáng. Có lẽ chính tâm thế khắc ghi ý nghĩa vào những việc nhỏ nhặt trong đời thường và tuân thủ những nghi thức phù hợp đã biến Paris thành thành phố của nghệ thuật.


Xét cho cùng, cuộc sống của chúng ta cũng chỉ là chuỗi những điều vụn vặt. Người bình thường sống trong những căn hộ gần như giống hệt nhau, ngắm nhìn những cảnh tượng quen thuộc khi đón chào ngày mới. Chúng ta gặp gỡ những người đã thấy hôm qua và trò chuyện những chuyện chẳng có gì đặc biệt. Những khung cảnh bắt gặp trong lúc dạo bộ có lẽ cũng chẳng khác là bao.
Nếu ta gán giá trị cho những điều nhỏ bé và tưởng chừng như tầm thường đó, cuộc sống sẽ trở nên ý nghĩa hơn biết bao. Những tác phẩm nghệ thuật vĩ đại thay đổi lịch sử cũng bắt đầu từ tâm thế như thế.
Việc một họa sĩ có thể tìm thấy nghệ thuật đích thực cũng bắt đầu từ cách họ nhìn nhận cuộc sống thường nhật của chính mình. Chỉ khi thoát khỏi suy nghĩ hư ảo rằng nghệ thuật chỉ có giá trị khi chứa đựng những tư tưởng nặng nề hay những trăn trở của thời đại, thì nghệ thuật mới thực sự có thể thành hình.

Thái độ làm việc của Park Soon-yeon cũng bắt nguồn từ tâm thế đó. Cô sống ở một vùng đất nhìn ra biển. Biển cả là thứ cô đã ngắm nhìn từ rất lâu. Đó chính là chất liệu và chủ đề trong tác phẩm của cô.
“Tôi ngắm biển mỗi ngày. Tùy vào tâm trạng của mình mà biển cả lại hiện lên khác biệt. Những biểu cảm của đại dương, thứ chiếm tỷ trọng lớn nhất trong cuộc sống hàng ngày của tôi, chính là trọng tâm trong các tác phẩm của tôi. Hội họa của tôi chính là việc cố gắng thể hiện những biểu cảm đa dạng đó của biển cả theo cách riêng của mình.”
Hội họa của Park Soon-yeon là quá trình chứa đựng tâm hồn trân trọng cuộc sống, ý chí gắn kết ý nghĩa và khao khát khiến những điều bình dị trở nên khác biệt.