주메뉴바로가기본문바로가기
비즈한국 비즈한국

Báo cáo K-Culture
'Đến bao giờ các nghệ sĩ gây tranh cãi mới ngừng thời gian kiểm điểm?' Cần có các tiêu chuẩn và cơ chế cụ thể

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.  Read original in Korean →

[비즈한국] Vào khoảng 4 giờ sáng ngày 29 tháng 5 năm 2013, nghệ sĩ hài Yoo Se-yoon đã đến Sở cảnh sát Ilsan (Gyeonggi) tự thú về việc lái xe trong tình trạng say rượu. Kết quả đo nồng độ cồn cho thấy nồng độ trong máu của anh ở mức bị tước bằng lái (0,118%). Vì Yoo Se-yoon đã lái xe khoảng 3km từ ga Sinsa trong trạng thái say xỉn, anh đã bị khởi tố không giam giữ vì vi phạm Luật Giao thông đường bộ và bị tước bằng lái xe. Sau 3 tháng kiểm điểm, anh đã quay trở lại chương trình 'SNL Korea' trên tvN. Anh cũng xuất hiện trong chương trình giải trí mới 'Perfect Singer VS' của tvN.

Vào thời điểm đó, đã có nhiều ý kiến phản đối sự trở lại của anh. Nhiều người cho rằng còn quá sớm. Tuy nhiên, không ai có thể đưa ra tiêu chuẩn cụ thể về việc phải kiểm điểm trong bao lâu, hay liệu họ có nên bị loại bỏ hoàn toàn khỏi sóng truyền hình hay không. Mặc dù là vụ án hình sự, nhưng vì anh đã tự thú và chịu hình phạt nên sự việc được bỏ qua. Nếu là trường hợp lái xe khi say rượu như Kim Ho-joong, việc quay trở lại như thế này có lẽ đã không thể thực hiện được.

Thông tin về việc diễn viên Jo Jin-woong từng phải chịu biện pháp bảo vệ tại trại giáo dưỡng đã gây ra tranh cãi lớn. Ảnh: Phóng viên Park Jung-hoon
Thông tin về việc diễn viên Jo Jin-woong từng phải chịu biện pháp bảo vệ tại trại giáo dưỡng đã gây ra tranh cãi lớn. Ảnh: Phóng viên Park Jung-hoon

Tiêu chuẩn quay lại sóng truyền hình khác nhau tùy theo từng nhà đài. Các đài truyền hình mặt đất như KBS, MBC và SBS phân loại đối tượng hạn chế xuất hiện dựa trên việc bị khởi tố trong các vụ án hình sự, bị bắt giữ hoặc bị tuyên án tù treo trở lên. Tùy vào mức độ nghiêm trọng của sự việc mà áp dụng các biện pháp như khuyến cáo hạn chế lời mời, hạn chế xuất hiện tạm thời hoặc cấm xuất hiện trên sóng truyền hình. Việc dỡ bỏ lệnh hạn chế xuất hiện được xét duyệt dựa trên các tiêu chí như: trắng án, thái độ hối cải rõ rệt, hoặc đã trôi qua một thời gian dài kể từ khi bị áp đặt lệnh hạn chế. Việc xem xét không chỉ dựa trên ý kiến cá nhân mà còn cần sự yêu cầu từ bộ phận sản xuất.

Các kênh truyền hình cáp như tvN có quy định tương đối lỏng lẻo hơn. Khác với các kênh truyền hình mặt đất phát sóng cho đại chúng, họ tạo ra nội dung chủ yếu hướng tới đối tượng người đăng ký dịch vụ. Nếu không hiểu được sự khác biệt này, khán giả có thể hiểu lầm rằng tất cả những người gây tranh cãi đều được quay trở lại sóng truyền hình. Tuy nhiên, thực tế là tất cả các kênh đều tiếp cận được với đông đảo công chúng đến mức không thể áp dụng tiêu chuẩn riêng biệt chỉ cho truyền hình cáp. Hơn nữa, các nền tảng OTT toàn cầu như Netflix thậm chí còn không chịu sự điều chỉnh của Luật Phát thanh truyền hình Hàn Quốc.

Với các trường hợp của Jo Jin-woong và Baek Jong-won, cuộc tranh luận về tiêu chuẩn phơi bày nội dung của những người nổi tiếng từng gây tranh cãi đã bùng lên một lần nữa. Người ta cho rằng bây giờ là lúc cần thiết lập những tiêu chuẩn cụ thể. Bởi vì đây không chỉ là vấn đề của riêng cá nhân người đó. Nó gây ảnh hưởng không chỉ đến công ty quản lý hay tổ chức mà họ trực thuộc, mà còn tác động tiêu cực đến các công ty sản xuất, đài truyền hình, đồng nghiệp, diễn viên và cả ê-kíp sản xuất. Xa hơn nữa, nó còn ảnh hưởng đến giá cổ phiếu gây thiệt hại cho cổ đông, và thậm chí làm tổn hại đến hình ảnh quốc gia đã được xây dựng nhờ làn sóng Hallyu. Do đó, cần có sự thảo luận giữa các cơ quan chính phủ, tổ chức liên quan, các doanh nghiệp ngành văn hóa và những người làm nội dung.

Đặc biệt, các bài báo theo kiểu "phanh phui" để cạnh tranh tin độc quyền thường có hại nhiều hơn lợi cho toàn xã hội. Những hệ lụy cực đoan do các bài báo này gây ra xảy ra thường xuyên. Các đài truyền hình mặt đất cần được vận hành nghiêm ngặt nhưng không nên cấm đoán hoàn toàn các hoạt động khác của nghệ sĩ. Diễn viên Kim Sae-ron quá cố, dù đã bị xử phạt đầy đủ vì tội lái xe khi say rượu, vẫn bị soi mói cả việc đóng phim và diễn kịch thay vì chỉ là sự xuất hiện trên sóng truyền hình.

Chúng ta không thể ngăn cản hoạt động của họ, và điều đó nên để người tiêu dùng lựa chọn. Việc có nên rút lui khỏi thị trường hay không phải được quyết định dựa trên nguyên tắc của thị trường. Các doanh nghiệp đương nhiên cũng sẽ tự nhìn vào xu hướng của người tiêu dùng để tự đưa ra phán quyết và lựa chọn. Đó có thể được coi là nguyên tắc của dân chủ văn hóa và chủ nghĩa tư bản.

Hơn hết, để ngăn chặn những thiệt hại to lớn, cần có quy trình điều phối trước khi báo chí đưa tin. Trong trường hợp của diễn viên Jo Jin-woong, việc truyền thông đưa tin về việc anh từng phải chịu biện pháp bảo vệ tại trại giáo dưỡng là quá mức cần thiết. Việc tiết lộ những thông tin vốn bị cấm công khai theo luật định, hay việc khơi lại một vụ việc đã được xử lý từ lâu trước khi một tác phẩm phim truyền hình mới ra mắt, là điều khó nhận được sự đồng cảm. Đây là vấn đề khác hoàn toàn với việc chỉ đưa ra nghi vấn về bạo lực học đường. Ngay cả các cáo buộc bạo lực học đường bây giờ cũng cần được giải quyết thông qua thỏa thuận trước thay vì phanh phui trên mặt báo. Cần có một cơ chế xác định rõ mục đích của nạn nhân bị bạo lực là gì và đưa ra cách giải quyết. Các bài báo phanh phui không có nạn nhân cần được coi là hành vi trục lợi thông qua các hoạt động bôi nhọ.

Hình ảnh phóng viên tập trung tại buổi họp báo vào tháng 5 vừa qua khi Kim Soo-hyun phủ nhận tin đồn hẹn hò với cố diễn viên Kim Sae-ron khi cô còn ở tuổi vị thành niên. Cần có cơ chế hoặc tổ chức để thúc đẩy đàm phán và thỏa thuận giữa các bên có xung đột. Ảnh: Phóng viên Park Jung-hoon
Hình ảnh phóng viên tập trung tại buổi họp báo vào tháng 5 vừa qua khi Kim Soo-hyun phủ nhận tin đồn hẹn hò với cố diễn viên Kim Sae-ron khi cô còn ở tuổi vị thành niên. Cần có cơ chế hoặc tổ kết để thúc đẩy đàm phán và thỏa thuận giữa các bên có xung đột. Ảnh: Phóng viên Park Jung-hoon

Điều này cũng đúng trong các xung đột giữa cá nhân với nhau. Đối với trường hợp của diễn viên Kim Sae-ron, vì không còn phương tiện nào để đối chứng với diễn viên Kim Soo-hyun, cô đã tiết lộ sự việc trên một kênh cực đoan khiến tình hình trở nên không thể cứu vãn. Cần có một cơ chế hoặc tổ chức trung gian để ngăn chặn thảm họa và thúc đẩy đàm phán, thỏa thuận giữa hai bên, và quá trình này phải được giữ kín để bảo vệ hình ảnh và thương hiệu. Nếu phá vỡ nguyên tắc và đưa tin, cần có quy định ngăn chặn nội dung của cơ quan truyền thông đó được cung cấp lên các nền tảng như cổng thông tin điện tử.

Tôi cho rằng Ủy ban Giao lưu Văn hóa Đại chúng, với sự kết hợp giữa nhà nước và tư nhân, có thể đảm nhận tốt việc này. Cần có biện pháp ứng phó theo từng giai đoạn, phân loại rõ ràng các vấn đề như: tranh cãi cá nhân (sở thích), xung đột giữa các cá nhân (tranh luận), vấn đề đạo đức, vấn đề dân sự và vấn đề hình sự. Cần hạn chế tối đa việc chỉ dựa vào các cáo buộc mà dừng hoạt động, hủy bỏ các quyền lợi hoặc hợp đồng. Để thực hiện điều này, cần thành lập cái gọi là 'Ủy ban Hòa giải và Trọng tài Nghệ sĩ'.

Nếu ủy ban này đưa ra quyết định ngừng đăng tin, các bên liên quan phải tuân thủ. Các cơ quan truyền thông không tuân theo phải chịu các biện pháp trừng phạt tương ứng. Đặc biệt cần tập trung vào các trường hợp nghệ sĩ cá nhân hoặc công ty quản lý không có thiết bị bảo vệ. Việc tước đoạt quyền sinh tồn và quyền sống của nghệ sĩ trong những hình phạt và đau khổ chồng chất chỉ vì họ là người nổi tiếng, đồng thời gây ra những thiệt hại và đau khổ to lớn cho tất cả các thành viên trong ngành liên quan, đã đến lúc chúng ta cần bắt đầu những nỗ lực mang tính hệ thống để giảm thiểu tối đa điều này.

Tác giả Kim Heon-sik đã dành thời gian từ những năm 20 tuổi để đi dạo hoặc băng qua những cánh rừng của các hiện tượng văn hóa đại chúng với hy vọng tìm thấy con đường làm cho thế giới tốt đẹp hơn thông qua văn hóa. Ngay cả trong thế kỷ 21 khi trí tuệ nhân tạo và máy tính lượng tử đang hoạt động mạnh mẽ, ông vẫn giữ vững niềm tin đó và đi trên con đường của mình.

※Bài viết của tác giả ngoài có thể không phản ánh quan điểm biên tập của tòa soạn.

Bài viết này được dịch tự động bởi AI. Có thể có sai lệch so với bài viết gốc bằng tiếng Hàn.
김헌식 대중문화평론가

필자 김헌식은 20대부터 문화 속에 세상을 좀 더 낫게 만드는 길이 있다는 기대감으로 특히 대중문화 현상의 숲을 거닐거나 헤쳐왔다. 인공지능과 양자 컴퓨터가 활약하는 21세기에도 여전히 같은 믿음으로 한길을 가고 있다.

writer@bizhankook.com
저작권자 ⓒ 비즈한국 무단전재 및 재배포 금지