[비즈한국] Một người đã dành 60 năm cuộc đời làm phóng viên tại Hàn Quốc sẽ nhìn lại chặng đường đó như thế nào? Hơn thế nữa, nếu người đó từng bước từ một phóng viên tập sự trở thành giám đốc của tòa soạn, rồi sáng lập các tờ báo lớn và phát triển chúng thành một tập đoàn truyền thông? Cuộc đời dường như đầy ắp những thành tựu và cống hiến, nhưng bất ngờ thay, chính nhân vật trong cuộc lại thú nhận rằng đó là chuỗi dài của những thất bại và khó khăn.
Tuy nhiên, ông ấy đã luôn đứng dậy và tiếp tục bước đi mỗi khi vấp ngã. “Tôi đã chạy, rồi vấp ngã, và khi ngã thì lại đứng dậy chạy tiếp. Những vết thương trong lòng khi vấp ngã không hề nhỏ, nhưng ý chí vượt qua nghịch cảnh của tôi cũng không hề kém cạnh.”

Nhân vật chính của câu chuyện này là ông Shim Sang-ki, Chủ tịch Tập đoàn Truyền thông Seoul (Seoul Media Group). Chủ tịch Shim gần đây đã xuất bản cuốn tự truyện mang tên 'Thử thách của tôi không bao giờ dừng lại'. Cuốn sách tái hiện lịch sử hiện đại mà chính ông đã trải qua, kể từ khi tốt nghiệp Khoa Luật trường Đại học Hàn Quốc và bước những bước đầu tiên vào xã hội với tư cách phóng viên chính trị của tờ Kyunghyang Shinmun vào năm 1961, ngay sau cuộc Cách mạng 4.19. Tác giả đã chứng kiến những con sóng dữ của lịch sử hiện đại Hàn Quốc ngay tại hiện trường.
Từ cuộc đảo chính 5.16, hệ thống Yushin, sự kiện 10.26, cho đến Cuộc đấu tranh tháng Sáu. Ông kể lại sống động những khoảnh khắc nghẹt thở như đưa tin tại hiện trường Tokyo khi phê chuẩn Hiệp định Hàn-Nhật, những câu chuyện hậu trường về chuyến thăm Triều Tiên của Giám đốc Cục Tình báo Trung ương Lee Hu-rak – người mở đường cho đối thoại liên Triều, hay những khoảnh khắc tuyệt vọng khi đối mặt với sự kiểm soát báo chí của chính quyền quân sự mới. Điều này là do tác giả hy vọng rằng, với tư cách là một “nhân chứng gần nhất với hiện trường lịch sử”, những ghi chép của mình sẽ trở thành một mảnh ghép hoàn thiện bức tranh lịch sử hiện đại còn thiếu. Việc công khai tên thật của tất cả những người xuất hiện trong sách cũng là vì lý do đó.
Đọc cuốn sách, độc giả sẽ tự suy ngẫm về câu hỏi: Thế nào là một phóng viên tốt, đâu là một bài báo hay? Những tác phẩm mà tác giả viết từ thời còn là phóng viên mới vào nghề như ‘Đội bóng chuyền chân đất’, ‘Bằng tốt nghiệp danh dự trường trung học Gyeonggi’, hay ‘Học viện Seonhye vùng núi Gangwon’ có lẽ là những minh chứng điển hình. Những bài báo này cho thấy một bài báo hay không chỉ đến từ những tin độc quyền lớn, mà còn được tạo nên từ sự quan tâm không ngừng nghỉ đến những điều nhỏ bé xung quanh, và chính những bài báo đó vẫn chạm đến trái tim độc giả dù thời gian đã trôi qua rất lâu.

Điều gây ấn tượng nhất trong cuốn sách có lẽ là những ghi chép về ‘sự thất bại’. Việc thành thật đưa vào những câu chuyện thất bại – điều hiếm thấy trong các cuốn tự truyện khác – như lần bỏ lỡ tin lớn khi còn là phóng viên chính trị dẫn đến bị kỷ luật, lần rút lui quá sớm khi lấn sân sang truyền hình cáp để rồi để lại sự nuối tiếc, hay việc phải kiểm điểm sâu sắc sau khi tờ Ilyo Shinmun bị đình bản – là những chi tiết rất đáng chú ý. Tác giả thậm chí bắt đầu cuốn sách bằng một lời ‘tạ tội’. Nếu là một người làm báo, bạn sẽ hiểu được lời nói này chứa đựng tấm chân tình sâu sắc đến nhường nào.
Giống như Tư Mã Thiên viết bộ 'Sử Ký' để để lại ghi chép chân thực sau khi phải chịu hình phạt cung hình, tôi vẫn luôn nghĩ rằng nhà báo phải đảm nhận công việc khai quật sự thật không bị bóp méo. Khai quật sự thật. Nói thì dễ nhưng thực hiện lại kèm theo rất nhiều đau đớn. Sẽ có những người bị tổn thương hoặc chịu thiệt hại vì bài viết của tôi. Tôi chân thành xin lỗi những người đó. - Trích lời nói đầu
Tác giả đã từ chức khi đang là Tổng biên tập tờ JoongAng Ilbo và Chủ tịch tờ Kyunghyang Shinmun sau khi chống lại áp lực của chính quyền. Sau đó, ông thành lập Seoul Munhwasa, sáng lập thành công các tạp chí như Woman Sense, IQ Jump và mua lại Ilyo Shinmun, Sisa Journal để hoàn thiện Tập đoàn Truyền thông Seoul. Có thể nói, ông đã chuyển mình thành công sang vai trò quản lý truyền thông, và có lẽ chính nhờ việc luôn giữ vững sứ mệnh “Viết đúng sự thật” của một nhà báo mà ông đã làm được điều đó.
Trong các hoạt động xuất bản báo chí, đương nhiên phải đặt nền tảng dựa trên việc tìm kiếm công lý và sự thật. Người làm báo phải mang theo tư duy rằng, bên cạnh việc hưởng thụ tự do ngôn luận, trách nhiệm đi kèm cũng vô cùng nặng nề. Viết đúng sự thật là sứ mệnh cơ bản của nhà báo. Vai trò là thước đo để phân định đúng sai cần phải được đặc biệt nhấn mạnh. Về điểm này, tôi nghĩ rằng ngay cả ở vị trí lãnh đạo doanh nghiệp truyền thông, cần phải tuân thủ nghiêm ngặt các chuẩn mực xã hội và không được phép sai lệch trong cách hành xử của chính mình.
‘Thử thách của tôi không bao giờ dừng lại’ vừa là cuốn hồi ký của một nhà báo, vừa là biên niên sử về cuộc đời mãnh liệt của một con người, người dù vấp ngã vẫn luôn đứng dậy như một chú lật đật.