[비즈한국] Chương trình hỗ trợ nghệ sĩ ‘Dự án hỗ trợ mỹ thuật Hàn Quốc’ mùa 12 chính thức bắt đầu với mục tiêu bồi đắp nguồn đất màu mỡ cho nền mỹ thuật Hàn Quốc. Dự án này đã được giới nghệ thuật công nhận là một sự kiện ý nghĩa trong việc phát hiện và nuôi dưỡng các nghệ sĩ. Nó đã trở nên nổi tiếng trong cộng đồng nghệ sĩ như một dự án mà ai cũng mong muốn được tham gia. Từ khóa cơ bản mà ‘Dự án hỗ trợ mỹ thuật Hàn Quốc’ theo đuổi ngay từ đầu chính là ‘tiếp nhận các dòng chảy đa dạng của mỹ thuật Hàn Quốc và tìm kiếm những thay đổi mang tính phát triển’. Kết quả từ những nguyên tắc này đã giúp dự án nhận được đánh giá cao vì đã thiết lập được một quan điểm định hình cho mỹ thuật đương đại Hàn Quốc.

Mọi sinh vật đều phải trải qua ‘những cơn đau trưởng thành’. Đúng như lời bài hát, chúng ta ‘trưởng thành nhờ vào những đau thương’. Những cơn đau trưởng thành từ lâu đã là một chủ đề hấp dẫn trong mọi loại hình nghệ thuật. Các tác phẩm văn học kinh điển như ‘Cơn mưa rào’ của Hwang Sun-won, ‘Demian’ của Hermann Hesse hay ‘Tonio Kröger’ của Thomas Mann đều là những kiệt tác lấy chủ đề về nỗi đau trưởng thành. Ngay cả bộ phim ‘Xuân thì’ của đạo diễn Hur Jin-ho hay kiệt tác ‘Out of Africa’ của Sydney Pollack cũng là những tác phẩm khai thác cùng chủ đề này.
Tôi chợt nhớ đến một bài thơ quen thuộc cũng viết về nỗi đau của sự trưởng thành.
Khi nào là lúc phải ra đi/
Người ra đi hiểu rõ điều đó/
Dáng lưng người đi sao mà đẹp đến thế
Một thời xuân sắc/
Kìm nén bao nỗi cuồng say/
Tình yêu của tôi đang rụng rơi
Cánh hoa rụng rơi tơi bời…/
Được bao bọc trong phước lành của sự chia ly/
Giờ là lúc phải ra đi
Hướng về tán lá xum xuê và/
Mùa thu đang tới gần/
Nơi quả ngọt sẽ kết trái
Tuổi trẻ của tôi chết đi một cách đầy hoa lệ
Hãy chia tay thôi/
Vẫy chào bằng những cử chỉ tinh tế/
Ngày cánh hoa rơi rụng lả tả
Tình yêu của tôi, sự chia ly của tôi/
Như dòng nước đọng lại nơi đầu nguồn, trưởng thành/
Đôi mắt buồn trong linh hồn tôi
-Lee Hyung-gi, ‘Hoa rụng’


Nghệ sĩ Seo Je-ah cũng nhận được nhiều sự chú ý với các tác phẩm lấy chủ đề về nỗi đau trưởng thành. Đó là những bức tranh chứa đựng nỗi đau mà cô đã trải qua khi trở thành nghệ sĩ và những cơn đau trưởng thành mà bạn bè cùng trang lứa đã phải đối mặt như một nghi thức tất yếu, được truyền tải qua các biểu tượng ẩn dụ.
Cô giải tỏa câu chuyện về nỗi đau trưởng thành thông qua hình ảnh đại dương và những trái ngọt nổi trên đó. Đại dương tượng trưng cho những sự kiện bất ngờ ập đến trong từng khoảnh khắc của cuộc đời và những gian khổ đi kèm theo đó. Trong loạt 24 tác phẩm này, cô cho biết những hình ảnh con sóng được vẽ trừu tượng tượng trưng cho nỗi đau của kiếp người. Những trái ngọt mang hình dáng quả cây được đặt trên nền đại dương chính là biểu tượng cho thành quả đạt được sau khi vượt qua nỗi đau trưởng thành.
Điểm đáng chú ý hơn cả trong tác phẩm của Seo Je-ah chính là chất liệu. Ý tưởng kết nối ý nghĩa của nỗi đau trưởng thành với đặc tính của chất liệu là một cách tiếp cận rất độc đáo. Cô không ‘vẽ’ tranh theo cách thông thường, mà sử dụng một kỹ thuật cắt dán bằng cách kết nối các mảnh da lại với nhau. Vì thế, tác phẩm của cô được gọi là ‘Nghệ thuật da’.

Nghệ sĩ cắt những tấm da được nhuộm màu thành các kích thước đều nhau, rồi nối và dán chúng lại như những pixel để tạo thành hình ảnh. Lý do cô sử dụng da rất rõ ràng và đầy thuyết phục.
“Da giống như bộ quần áo của động vật, là chất liệu đã đồng hành cùng cả vòng đời của chúng. Nó chứa đựng rất nhiều sự kiện mà loài vật đã trải qua từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng thành. Đó có thể coi là hồ sơ về cuộc đời của một loài vật đã sống sót thành công. Tôi muốn kết nối điểm này với ý nghĩa của sự trưởng thành.”